Tôi Là Một Con Rối

Tôi Là Một Con Rối

Tác giả:

Thể loại: Truyện Ngắn

Tình trạng: Hoàn thành

Chương: Full

Lượt xem: 196

Tôi Là Một Con Rối Review Rating: 10 out of 10 based on 0 reviews.

Không phải vì tôi không thể sống theo cách của mình, không thể cử động, vùng vẫy, hay làm những gì mà tôi thích, chỉ là mỗi khi làm theo ý mình thì mọi chuyện thật tồi tệ. Mặc dù thế, nhưng tôi vẫn muốn một lần làm theo ý mình, làm những gì tôi từng và đang muốn làm. Nhưng cơ thể và tri giác lại hoàn toàn không chịu hòa nhập vào làm một, ví như bây giờ, tôi rất muốn ngồi trên ghế như một cô thiếu nữ, dáng ngồi duyên dáng, toát lên vẻ đẹp mê hồn thì thực tế trông tôi lại như một thứ đồ hỏng. Người thì ủ rũ, đầu gập xuống, chân xòe ra, tay để lung tung, tất cả mọi thứ làm tôi thấy khó chịu, bẽ mặt.

Không giống như Red, cô ấy luôn là điểm sáng , các con rối khác ai cũng cưng phụng cô ấy, yêu mến cô ấy. Cô ấy duyên dáng, kiêu ngạo nhưng biết cách làm vừa lòng ông chủ, ông chủ điều khiển thế nào thì sẽ làm y như thế. Vậy nên vở diễn nào cũng có cô ấy. Còn tôi thì luôn chịu sự chỉ trích của mọi người vì luôn mang điều không may mắn, vở nào tôi diễn thì cũng sẽ ra sự cố cho đoàn. Điều đó khiến ai cũng khó chịu khi làm việc chung với tôi.

Tôi thích ăn mặc những bộ cánh đẹp mắt, muốn hóa thân thành những nhân vật tôi muốn. Tối nay chính là lúc tôi tỏa sáng, đó là một vai diễn trong một vở ba lê. Thật tuyệt vời, tôi sẽ được ăn mặc lộng lẫy, sẽ có những bước đi duyên dáng, cánh tay dẻo mềm, nhẹ nhàng lướt trên không. Tôi sẽ như một con thiên nga đẹp nhất đêm nay. Hôm nay cô chủ trang điểm cho tôi rất đẹp, tôi mặc bộ váy ba lê hoa xanh, thật tinh khôi. Giờ diễn đã đến, cô chủ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tia hi vọng, tin tưởng.

“Cố lên, đến giờ trình diễn rồi. Chúng ta phải làm cho khán giả ngạc nhiên.”

Thật tồi tệ! Tôi muốn nói với cô chủ một câu cổ vũ tinh thần hay chỉ đơn giản là một cái gật đầu để tiếp sức mạnh thôi mà lại khó đến vậy. Cơ thể tôi cứng đờ ra, tay chân bị buộc dây không thể cử động, gương mặt cũng chỉ lui tới một biểu cảm. Nhưng tôi vẫn nhủ mình hãy cố gắng lên, đừng làm xảy ra sự cố gì.

Hôm nay là một đêm diễn lớn của tôi, lần đầu tiên tôi được làm nhân vật chính. Tôi chính là nàng công chúa bị biến thành thiên nga trong vở Hồ thiên nga của Train- cốp – ski (Pyotr Ilyich Tchaikovsky). Lúc này cô chủ rất lo lắng, hồi hộp, tôi cũng bắt đầu bồn chồn, cầu nguyện màn trình diễn sẽ xảy ra môt cách suôn sẻ. Nhưng khi cầu nguyện, người ta phải nhắm mắt cơ mà thật sự là tôi không thể cụp mắt lại, cơ thể tôi không bao giờ nghe theo sự điều khiển của tôi hay nói đúng hơn tôi không thể điều khiển nó. Tôi đành phải chấp nhận điều đó và thực chất tôi đã chấp nhận nó từ rất lâu rồi.

Màn diễn bắt đầu, chàng hoàng tử cầm nỏ bắn vào tôi, tôi ngất đi và biến thành một nàng công chúa mặc bộ váy xanh thuần khiết. Điều này làm tôi nghĩ đến chính cuộc sống hiện tại của tôi, ước gì tôi cũng tìm thấy một chàng hoàng tử mang tôi đi và giúp tôi làm điều mình muốn.Đang trong lúc diễn, tôi để ý cô chủ và mọi người trong nhóm điều khiển, ai cũng có vẻ lo lắng vì đây là màn diễn lớn nhất từ trước đến nay, sẽ quyết định sự phát triển của đoàn sau này. Chính vì vậy chúng tôi – những con rối chính là bộ mặt để cứu cái đoàn này cũng vô cùng lo sợ, bởi nếu chúng tôi không được biểu diễn thì chúng tôi cũng chỉ là những khúc gỗ bỏ đi. Kết thúc màn một rất hoàn hảo, đúng như mong đợi của mọi người. Ai cũng vui vẻ vì bước đầu thành công, dường như ai cũng có niềm tin hơn hẳn. Tôi cũng tự nhủ mình rằng, tôi phải cố gắng múa đẹp hơn ở màn hai.

Màn thứ hai sẽ có nhân vật thứ ba xuất hiện. Cô nàng này chính là Red được biến đổi giống y hệt tôi để tiếp cận hoàng tử. Cô ấy đang được trang điểm bên cạnh tôi, nhìn tôi bằng vẻ khinh khỉnh, giọng nói mỉa mai, chua ngoa.

“Này lát nữa thì hãy lui về sau một chút để tôi còn diễn, mặc dù tôi giống cô nhưng tôi vẫn là tôi, vẫn có sự khác biệt. Trong vở kịch tôi là cái bóng của cô nhưng đây vẫn là lúc tôi tỏa sáng, biết điều thì đừng có chạy lung tung, không khéo lại gây hoạ như mọi lần.”

Tôi không dám nói gì vì cái đoàn này cần vở diễn tối nay thành công. Mà thật ra tôi sợ hãi, tự ti thì đúng hơn. Màn này tôi mặc bộ đồ trắng tinh khôi, giản dị, còn cô ta mặc bộ đồ lộng lẫy như công chúa nhìn xa hoa quý phái. Rất hợp, tôi cũng muốn như cô ấy, muốn được mặc quần áo đẹp và khiêu vũ với hoàng tử. Nhưng sao những lúc hạnh phúc nhất, lúc sẽ nhận được tình cảm của hoàng tử tôi lại biến thành ảo ảnh thế này, tôi không muốn.

Màn diễn bắt đầu, mọi thứ được trang hoàng như phòng lớn của cung điện, lộng lẫy vô cùng. Các quý tộc, các công chúa, hoàng tử khiêu vũ với nhau. Đến màn tôi hiện ra như ảo ảnh để cảnh báo hoàng tử rằng, người đang khiêu vũ với chàng không phải là tôi. Tôi không muốn xuất hiện trong phút chốc, tôi muốn kịch bản thay đổi, không muốn sự bi thương lại diễn ra. Nếu kịch bản thay đổi, biết đâu mọi người lại thích thú hơn so với màn biểu diễn đã biết kết cục. Tôi tiến ra sân khấu, cố gắng kéo hoàng tử lại, mặc dù hoàng tử đang say đắm trong điệu nhảy. Cô chủ thấy tôi có vẻ lạ liền giật mạnh sợi dây nhỏ nhìn tôi cô nghi ngờ”Mi bị sao vậy, không lẽ bị trục trặc gì sao. Đang đóng vai ảo mà xảy ra gì coi như xong.”

Tôi không nghe cô chủ nói gì, giật tay mạnh một chút, tôi muốn tiến về phía hoàng tử, muốn ngay lúc này hoàng tử phải nhận ra tôi. Điều tôi không muốn đã xảy ra, dây điều khiển tôi đã bị đứt, tôi ngã xuống sân khấu nằm lăn lốc. Không, đây không phải điều tôi muốn, không phải điều tôi nghĩ. Những con rối khác vẫn đang khiêu vũ như không có chuyện gì, điều khó nhất cho cô chủ là không biết làm cách nào lấy tôi ra khỏi sân khấu mà không làm ảnh hưởng đến màn biểu diễn. Cô ấy hớt hải chạy đi, mặt có vẻ hoảng hốt.Tôi biết lúc này tôi cần làm gì tôi phải cố gắng đứng dậy tìm chàng hoàng tử và phải tiếp tục vở diễn. Tôi cố gắng đứng dậy bằng được, nhưng ngay sau đó tôi ngã quàng vào con rối bên cạnh, con rối khác lại dẵm vào dây điều khiển của tôi khiến tôi giật ngược trở lại va vào con rối khác.Trời ơi, màn biểu diễn đang diễn ra tốt đẹp vì tôi mà biến thành một mớ hỗn độn, dây của con rối này mắc vào cổ con rồi khác, chân của con rối này vắt lên vai của con rối kia. Một cảnh tượng hãi hoàng mà tôi không thể tưởng tượng được. Tôi cố gắng gỡ dây cho mọi người nhưng điều đó lại làm dây điều khiển của tôi vướng vào nhiều con rối khác hơn, khiến họ hoàn toàn đông cứng, không cử động được. Vậy là màn biểu diễn coi như xong tôi đã làm hỏng tất cả, đoàn diễn rối này coi như hết hi vọng và tôi cũng không ngoại lệ, tôi sẽ thành mảnh gỗ nhóm lửa chăng.

Sau khi kết thúc màn diễn giữa chừng, khán giả ai cũng có vẻ không vừa lòng, đều lắc đầu ra về. Ông chủ đầu tư cho đoàn cũng chỉ nói vài câu gì đó với trưởng đoàn rồi về thẳng. Mặt trưởng đoàn bây giờ rất lo sợ, tiều tụy đi nhiều. Ông hằn học nhìn cô chủ rồi liếc mắt nhìn con rối không mấy lành lặn là tôi.”Cô làm cái gì vậy, cô có muốn kiếm cơm với cái đoàn này nữa không?”

Cô chủ mặt hối lỗi, cúi đầu, gập người nhiều lần, cô không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này”Tôi xin lỗi, tôi thành thật xin lỗi.”

Trưởng đoàn tức giận, hét thẳng vào mặt cô.”Xin lỗi xin lỗi, cô xin lỗi thì được gì, có khiến mọi chuyện bớt rối ren đi không, cô nhìn đi.”Trưởng đoàn phất tay chỉ về phía những con rối đang nằm chồng chéo nhau.”Tôi đã nói với cô rồi, không nên mạo hiểm. Tại sao cô lại cho một con rối đen đủi lên biểu diễn. Trong khi bao nhiêu con đẹp đẽ khác thì cô không chọn, hả?”

Cô chủ lúc này mắt đã ngấn nước.”Tôi thật sự xin lỗi, tôi không nghĩ chuyện này sẽ xảy ra. Trước khi biểu diễn tôi luôn kiểm tra dây và chưa bao giờ xảy ra lỗi này, hôm nay cũng vậy tôi đã kiểm tra rất cẩn thận nhưng không hiểu tại sao.”

Lúc này tôi đã hiểu, lỗi hoàn toàn do tôi. Tôi đang được cô chủ điều khiển rất đẹp, tại sao tôi lại muốn làm theo ý mình. Tôi nhớ ngày tạo ra tôi cô chủ đã nói.

“Một con rối sinh ra là đã được truyền cho một tố chất và người điều khiển chính là người giúp con rối đó tỏa sáng với tố chất của nó. Người điều khiển và rối là một thể đồng nhất, vì linh hồn của rối chính là linh hồn của người chủ. Thiếu rối thì chủ như vô hình, còn thiếu chủ thì rối coi như thứ bỏ đi. Hãy để ta giúp mi tỏa sáng nhé.”

Ngay lúc đó tôi muốn cả đời này cùng cô chủ tỏa sáng trên sân khấu. Tôi sẽ nguyện theo sự điều khiển của cô chủ. Nhưng đi đến nhiều nơi, gặp nhiều con rối khác, tôi đã biết tuy chúng làm theo sự chỉ đạo của chủ nhưng khi không ở trên sân khấu chúng đều có không gian riêng làm những gì mình thích. Còn tôi luôn chịu sự gò bó, lúc thì bị treo lên, lúc thì bị ngồi ngục xuống đến khó chịu. Từ đó, tôi muốn làm theo ý mình, tôi muốn có một lúc nào đó được tự do cử động như mình muốn. Bay nhảy như lũ chim kia, hay thoải mãi nằm xuống như con tinh tinh trong lồng bên cạnh. Đêm diễn hôm nay tôi đã làm được điều đó, đã đứng lên được nhưng lại tạo ra một thảm kịch mà có thể tôi sẽ trở thành thứ bỏ đi trong tương lai.

Quyết định đã có, cô chủ trở về phòng, khóc sướt mướt, cầm tôi trên tay, cô chủ nhìn chằm chằm vào tôi.”Ta đã rất hạnh phúc khi tạo ra một con rối duyên dáng, luôn hợp với những bộ cánh lộng lẫy như mi. Nhưng tại sao ta lại không thể truyền cho mi một chút nghệ thuật. Tất cả lỗi của ta là chỉ tạo ra được vẻ ngoài cho mi mà linh hồn nghệ thuật thì không có.”

Tôi hiểu, thậm chí rất hiểu cô chủ có ý gì, cô chủ đang tự trách bản thân mình, nhưng không đó thật sự không phải lỗi của cô chủ, là lỗi ở tôi. Tôi rất muốn biểu diễn, tôi có tố chất, chỉ là tôi không làm theo cô chủ, không muốn tôi và cô đồng nhất, tôi muốn tỏa sáng theo cách của tôi mà thôi. Thật sự tôi không ngờ nó lại tạo ra kết quả tồi tệ như ngày hôm nay.

Nhìn cái thân cứng đơ, cái mặt một biểu cảm của tôi, ngày ngày chỉ một nụ cười, cô chủ nấc lên một tiếng.”Ta không tin rối là vô tri, mọi thứ dù thế nào cũng có một chút suy nghĩ hay tri thức theo cách của nó. Nhưng có lẽ ta tạo ra mi nhưng không hiểu được mi rồi.”

Tôi bắt đầu hoảng loạng, không giống những gì cô chủ nói, cô chủ rất hiểu tôi, luôn chăm chút cho tôi lộng lẫy, luôn cho tôi những vai diễn tốt. Thậm chí yêu thương tôi hơn những con rối khác.

Nước mắt đã ngừng chảy, nhưng lúc này mắt cô chủ đã sưng lên, nhìn tôi xót xa.

“Ngày mai sẽ có quyết định với mi.”Cô chủ nói rồi bỏ đi, còn lại tồi ngồi vắt vẻo trên đống quần áo, trong bòng tối mập mờ, tôi nghe thấy tiếng lũ quạ.”Hôm nay cô đã làm cái gì vậy, cô có biết cô suýt nữa đã biến cả chúng tôi thành đồ bỏ đi không. Lúc nãy, chúng tôi nghe lén được mấy người trong đoàn họp kín nói sẽ quy trách nhiệm vào một mình cô thôi.”

Tôi đã hiểu ra, ngày mai chắc chắn tôi sẽ cuốn gói khỏi đây. Mãi mãi là một thứ bỏ đi, ánh hào quang không bao giờ sẽ đến với tôi.

Ngày hôm sau cũng đã đến, tôi vẫn ngồi một chỗ, dù đã cố gắng nhủ mình rằng mạnh mẽ lên cuộc đời tôi sẽ có lúc được tỏa sáng. Nhưng cố thế nào cái dáng người tôi bây giờ cũng thật thảm hại. Không thể ngồi thẳng như cô công nương trong vở Quý tộc mà tôi đã diễn trước kia, hiện tại tôi trở về đúng nghĩa vật vô tri, vô giác.

Cô chủ bước vào, tôi nhìn cô chủ, trông cô có vẻ buồn.”Ta luôn dành tình cảm đặc biệt với những con rối. Một con rối được làm ra là cả tâm huyết của ta gửi vào đó. Chưa bao giờ ta đối xử tệ bạc với chúng, chúng như người bạn của ta. Nhưng hôm nay là một ngoại lệ, bọn họ bắt ta bỏ đi mi. Vì mi như một điềm xui xẻo của đoàn. Ta phải làm sao đây.”

Tôi đã biết kết cục của tôi là vậy, nhưng tôi mong được một lần nói lên những gì mình nghĩ, làm bất cứ cái gì cho cô chủ biết, tôi không vô tri. Tôi muốn một lần tự mình tỏa sáng, tôi không muốn nhờ vả vào ai. Tôi tin rằng tôi có thể làm được và tôi rất cố để làm được điều đó. Đây chính là sự khác biệt của tôi và các con rối khác.

“Ta phải làm sao, sao ta có thể đem tâm huyết của mình mà thiêu đốt.”

Bây giờ tôi rất rất muốn làm một điều gì đó cho cô chủ biết tôi luôn cố gắng, cho cô ấy thấy tôi chưa đến lúc phải chịu cảnh kết liễu này.

Cô ấy định mang tôi đi tiêu hủy, nhưng khi định đứng dậy thì thấy bàn tay cứng nhắc của tôi cầm lấy ngón tay cái của cô chủ. Cô chủ ngạc nhiên, tuy mặt tôi vẫn là khuôn mặt một biểu cảm nhưng có lẽ cô ấy đã hiểu gì đó.”Ta sẽ thay đối mi, mi và ta sẽ cùng nhau toả sáng một lần nữa.”Tôi muốn gào lên với cô chủ rằng”Tôi rất muốn, tôi thực sự muốn.”

Chương 2: Tỏa sáng

Bây giờ tôi không thể xuất hiện, mỗi đêm cô chủ lại đem tôi ra gọt giũa, luôn hi vọng sẽ thay đổi tôi. Điều đó đã thành hiện thực trong một khoảng thời gian khá dài. Tôi vẫn là tôi nhưng biến đổi hoàn toàn mới, tôi có vẻ một vẻ đẹp sắc sảo nhưng không kém phần nhu mì.

Hôm nay là buổi ra mắt của tôi như một thành viên mới, tất nhiên chỉ tôi và cô chủ mới biết tôi chính là con rối sao chổi ngày xưa. Các con rối khác thấy tôi mới lạ nên đều súm lại làm quen với tôi. Tôi cũng đã thay đổi, đâu ai còn coi thường tôi như trước kia. Lúc này Red tiến lại gần, nói giọng khinh khỉnh

“Này, đằng đấy mới đến nhập bọn à?”

Tôi hoàn toàn ngạc nhiên, ngay cả con bé Red ngày xưa hay nói cạnh khóe, bắt nạt tôi bây giờ cũng không còn nhận ra tôi. Tôi đã hoàn toàn khác thật rồi. Chính vì vậy tôi không sợ cô ta, tự tin nhìn thẳng vào cô ta, giọng nói lãnh đạm.”Chào, tôi là người mới.”

Cô ta có vẻ vẫn không ưa những cô gái khác, thật ra bây giờ trông tôi hơn cô ta rất nhiều. Trưởng đoàn cũng có vẻ thích tôi vì nhìn tôi mới lạ. Vậy nên tuy là người mới nhưng tôi vẫn vô tình gây thù hằn cho Red.

Tối nay tôi sẽ trình diễn màn đầu tiên. Điều tôi và cô chủ lo lắng chính là sẽ xảy ra lỗi gì đó. Cô chủ đã rất tâm huyết với tôi. Tuy đã kiểm tra tôi kĩ càng nhưng làm sao cô chủ không khỏi hồi hộp. Hôm nay sẽ là thời điểm quyết định tất cả. Tôi vào vai một công nương hiền hậu, còn Red vào vai một cô công nương của dòng họ đối thủ. Mọi thứ đang diễn ra hoàn hảo, đến cảnh tôi và Red đang lúc đi đến trước mặt bá tước thì không hiểu sao cô ta có thể làm đứt được sợ dây đang điều khiển một bên chân và tay tôi. Điều đó khiến tôi và cô chủ bất ngờ, tôi ngã nằm trên sân khấu. Tôi không muốn xảy ra bất kì sai xót nào nên đã nhủ mình không được làm theo ý mình, phải theo sự chỉ đạo của cô chủ hoàn toàn. Cho nên lúc này, tôi vẫn cứ nằm đấy chờ cô chủ giải quyết. Tôi sẽ không cố gắng như lần trước nữa, mặc dù đó là điều tôi muốn nhưng tôi không muốn lại gây thêm họa lớn nữa. Một giọng nói vang lên, ai đó đang gọi tôi.

“Mi phải đứng dậy, cố gắng lên, hãy làm điều mi muốn đi. Giống như lần mi cầm tay ta để chờ đến ngày hôm nay.”

Đó chính là lời cô chủ đang nói với tôi. Tôi lo sợ, vì mỗi khi làm theo ý tôi, mọi sự sẽ hỏng bét. Nhưng lần này tôi quyết phải làm cái gì đó. Tôi cố gắng cử động từng chút, từng chút, cố đứng lên như lần trước, và tôi đã làm được. Tôi không ngã vì có cái ô giúp tôi giữ thăng bằng. Điều này lại làm khán giả thích thú, họ cứ nghĩ đó là do dàn dựng tài tình để cho cô công nương này chiếm được cảm tình của bá tước. Thật hoàn mĩ, mọi việc kết thúc thật tốt đẹp hơn cả những gì tôi mong đợi.

Còn Red và ông chủ của cô ta thì không biết ở đâu. Theo như mọi người nói, phần tay của Red được thiết kế lại nên khá sắc, chính vì thế mà dây điều khiển của tôi bị đứt. Vì ông chủ cô ta không muốn cô chủ tôi có một con rối tốt, đơn giản nếu lần này tôi diễn tốt thì thể nào tôi cũng thế chỗ Red. Vì thế mà họ đã có dã tâm hãm hại cô chủ và tôi.

Nhưng dù sao mọi thứ cũng được đền đáp, tôi từ đã thế chỗ Red trong các vở diễn, thậm chí có đoạn cô chủ còn cho tôi tự làm theo ý mình. Thật hay khi bây giờ tôi đã có thể làm điều mình muốn mà không gây ra trò hề cho mọi người nữa.Tôi chính thức tỏa sáng từ đây. HeyErin12- Tofu sốt cà

Từ khóa:
Bình luận