Hỗn Nguyên Võ Tôn

Hai người từ từ ra sân, tiểu nha đầu vận thủy nguyên lực lên, tà áo trắng như bị gió thổi tung, dải lụa trắng trong tay áo bật ra cuốn quanh mình, hình thành một lớp phòng ngự màu trắng quỷ dị.

Ban nãy tiểu nha đầu công kích gã, tựa hồ sử dụng dải lụa trong tay áo, xem ra đó là vũ khí của cô bé. Diệp Phong khoanh tay trước ngực, thản nhiên nhìn đối phương, trước khi nắm rõ hư thực, gã quyết định giữ thế thủ.

Thấy gã bất động, tiểu nha đầu hiển nhiên không nhịn được, quát lên vang vang, dải lụa trắng như được thổi vào sức sống, nhanh chóng vút tới. Tuy cách gã đến bốn, năm thước nhưng lợi dụng nhu kình của thủy nguyên lực dồn lên dây lụa công kích tầm xa thì uy lực không kém gì cận chiến.

Trước khi đạt đến cảnh giới võ sư có thể ngưng hình ngoại phóng nguyên lực, công kích tầm xa với võ đồ và võ sĩ không phải là việc dễ thực hiện. Ở phương diện này, Bích Thủy cung rõ ràng có điểm độc đáo, một nhị giai võ đồ vẫn có thể tấn công chính xác mục tiêu trong vòng mười thước.

Đã lĩnh giáo sự lợi hại của sợi dây lụa trắng, Diệp Phong không dám ơ hờ, chân phải búng xuống, thân hình hình thành Hổ thế, đá ra mãnh liệt.

Mũi chân tiếp xúc với dây lụa, gã như đá vào một cái túi da đàn hồi lại mềm oặt, lực đạo cương mãnh bạo phát tan biến trong khoảnh khắc. Đang lúc gã chấn kinh, từ dải lụa truyền lại lực đạo hồn hậu không thể kháng cự được, dồn mạnh lên chân gã, hất gã tung lên cao.

Xoạt! Diệp Phong nhanh chóng điều chỉnh thân thể ở trên không, vững vàng đáp xuống.

Thủy nguyên lực lợi hại thật, gã thầm khen. Truyền qua sợi dây lụa mấy thước mà luồng thủy nguyên lực không giảm tí nào, chiêu này tất được tiểu nha đầu luyện đến mức lô hỏa thuần thanh, e rằng tam giai võ đồ tu luyện khí hải cũng dám nói sẽ thắng được cô bé.

“Chút xíu bản lĩnh này mà dám đấu với ta. Lần này, ngươi thua chắc.” Giọng nói trẻ con mang theo đối chút khinh miệt, tiểu nha đầu đắc ý hếch cằm lên, bĩu môi như tiểu công chúa kiêu ngạo.

“Tiểu nha đầu đừng đắc ý sớm quá.” Diệp Phong vừa động thân hình, thân thể chuyển thành Hạc thế, nanh chóng lao vào mé tả tiểu nha đầu, tốc độ cực nhanh.

Cách nghĩ của gã rất đơn giản, lợi dụng tốc độ thoát khỏi sợi dây lụa công kích, rồi nhân cơ hội tấn công địch thủ. Đối phương thiện nghệ công kích tầm xa, nếu cứ đây dưa sẽ phi thường bị động.

Khóe môi đỏ hơi nhếch lên, tiểu nha đầu uốn cổ tay, sợi dây lụa vẽ một vòng cung như ngọn roi quét vào bên trái, đập mạnh xuống tay Diệp Phong.

Bịch bịch! Diệp Phong bị nhu kình từ tay dồn về đẩy lùi liên tục, trượt đi mấy thước mới hóa giải được lực đẩy kinh hồn.

Chà, tiểu nha đầu này có thực lực biến thái quá. Còn cả sợi dây lụa nữa, cách mấy thước mà vẫn đánh trúng gã, chẳng phải rồi sẽ chỉ biết giơ lưng chịu đờn.

Không thể áp sát tiểu nha đầu, đối phó với sợi dây lụa thì gã không có khả năng chiến thắng bởi không có thủ đoạn tấn công tầm xa.

“Mau ngoan ngoãn nhận thua đi, đừng để Thẩm Lan thư thư quay về thấy dáng vẻ ngươi.” Tiểu nha đầu cười vang, đạt thành ước nguyện giáo huấn tên lừa đảo đáng ghét này, tuổi còn nhỏ nên cô bé tất nhiên hơi đắc ý.

“Đánh rắm cái gì!” Diệp Phong buột ra một câu thô thiển, sắc mặt tiểu nha đầu ửng đỏ.

“Đồ phế nhân thô lỗ.” Tiểu nha đầu trả đòn, đã bao giờ cô bé phải nghe hững lời thô bỉ như thế, giận đến độ cắn môi in hằn dấu răng.

Diệp Phong đứng im, nheo mắt nghĩ thầm: Tiểu nha đầu sử dụng thủy nguyên lực, gã sử dụng Hổ thế, thể kỹ hàm chứa hỏa nguyên đặc tính, tất nhiên bị đòn công kích của cô bé khắc chế, chả trách ngọn cước ban nãy của gã không thu được hiệu quả như mong muốn. Không phải thực lực của gã và cô bé cách nhau xa thế.

Thực lực tiểu nha đầu chắc cao hơn gã một chút, gã còn dùng thể kỹ đã bị khắc chế ra ứng phó, chẳng phải tự lao đầu vào khó khăn ư? Nghĩ thông suốt rồi, thân hình gã hơi lắc, cơ nhục từ từ căng lên – – Phảng hùng thức!

Có câu rằng nước lên thì đất ngăn, thổ có thể khắc chế thủy, trong ngũ cầm thổ nguyên lực tương ứng với gấu.

Chìm vào khí thế mô phỏng gấu, toàn thân Diệp Phong thể hiện khí thế trầm ổn, bức sát đối phương.

Hừ. Tiểu nha đầu lại vận thủy nguyên lực thuận theo dây lụa phát ra, tay phải cổ bé linh hoạt như bạch xà, mang theo lực đạo khinh nhu, mãnh liệt lao vào Diệp Phong đang áp sát.

Hùng vũ. Diệp Phong đẩy hai tay ra, khí lưu quanh mình cũng tụ thành một dải, động tác trông có vẻ chậm rãi nhưng chính xác nghênh đón dải lụa trắng.

Như gió phất qua tảng đá, dải lụa phảng phất gặp phải trở ngại phi thường, vẽ một vòng cung đẹp đẽ xạ vào cạnh sườn Diệp Phong. Thân thể gã hơi lắc lư chứ không lùi, lần này gã thành công hóa giải thế công.

Mắt tiểu nha đầu ánh lên lạ lùng, khả năng quan sát của cô bé không kém, nhận ra đặc tính chiêu thức của gã khác hẳn. Rõ ràng là người luyện thể, vì sao khi công kích lại hàm ẩn đặc tính của thổ nguyên trong ngũ hành? Nếu không có đặc tính hồn hậu của thổ nguyên, với thực lực luyện thể nhất giai võ đồ của gã quyết không tiếp được sợi dây lụa.

Ngẩn ra chốc lát, tiểu nha đầu mím môi nhíu mày, tay phải xoay liên tục, thân thể theo đó uốn éo đẹp đẽ, dải lụa được thủy nguyên lực truyền lên, phát ra tầng tầng sóng, liên tục xạ vào Diệp Phong.

Gã đứng vững vàng, song chưởng liên tục bổ ra, lực đạo hồn hậu chặn từng lớp, từng lớp thủy nguyên lực lại. Dải lụa tuy linh hoạt vô tỷ, góc độ công kích cũng cực kỳ tinh xảo nhưng gã lấy tĩnh chế động, phòng thủ chặt chẽ, không mảy may sơ hở.

Nhân lúc nguyên lực của tiểu nha đầu gián đoạn, gã liên tục bước tới, hòng áp sát đối thủ. Tuy hiện tại gã không sợ tiểu nha đầu công kích, nhưng chiến đấu ở cự ly xa luôn là bất lợi.

Gần thêm được mấy bước, gã khẽ thổ ra một ngụm trọc khí, chân phải duỗi ra dùng lực nhảy lên lưng chừng không, lao vào tiểu nha đầu.

Tiểu nha đầu phát tay, sợi dây lụa đột nhiên quay đầu lao lên trời đuổi sát Diệp Phong. Đuôi sợi dây chỉ thẳng vào lưng gã, tốc độ nhanh hơn thân thể gã nhiều, trước khi gã lao đến chỗ tiểu nha đầu tất đã bị sợi dây lụa đánh trúng.

Hổ thế súy vĩ! Diệp Phong xoay người, chân phải đạp mạnh giẫm lên dải lụa, mượn luồng thủy nguyên lực cương nhu xung kích, thân thể một lần nữa gia tốc, lao vút xuống.

Chiến đấu cận thân, chắc rằng sợi dây lụa không phát huy được tác dụng chăng? Hình ảnh tiểu nha đầu trong mắt gã ngày càng lớn, khóe môi gã khẽ nhếch lên, tay giơ ngang, chuẩn bị bổ xuống.

Tiếc là gã đã đánh giá thấp thực lực của tiểu nha đầu, đối phương thi triển bộ pháp ưu mỹ, thân hình chuyển động thật nhanh, sợi dây lụa được thu về quấn quanh mình cố bé, chỉ cách chừng một gang tay, bảo vệ chặt chẽ chủ nhân. Diệp Phong lao tới, nhát chưởng bổ ra đánh trúng sợi dây lụa, vang lên một tiếng nổ đùng đục.

Lục phẩm võ kỹ: Nhu thủy phược!

Bị gã áp sát nhưng tiểu nha đầu vẫn bình tĩnh sử dụng con bài tẩy. Tuy chưa luyện tập thuần thục võ kỹ này nhưng uy lực quả thật không thể coi thường.

Sợi dây lụa quay tít, lần này đối tượng bị bao vây không phải bản thân tiểu nha đầu mà là Diệp Phong.

Đó là chiêu thức gì? Gã nhíu chặt mày, chân hơi ngừng lại, hai tay từ từ dồn lực, lại xuất ra hùng hậu, hùng phách chi chưởng ào ạt đánh vào thủy nguyên lực liên miên bất tuyệt, như đá chìm đáy bể. Gã cảm giác rõ ràng lực đạo của mình chưa chạm đến dây lụa đã bị thủy nguyên lực hồn hậu chấn lùi, uy lực của sợi dây lụa đã tăng lên mấy lần.

Dải lụa như con rắn cơ hồ có sống, nhanh chóng quấn từng vòng từng vòng phía ngoài Diệp Phong, thoáng sau đã vây khốn gã vào giữa.

Nhu thủy phược, thể hiện đặc tính của thủy nguyên lực, như mãng xà giết chết con mồi, đầu tiên là quấn lấy thân thể con mồi rồi xiết lại cho đến khi con mồi chết vì nghẹt thở.

Sợi dây lụa Nhu thủy phược là con rắn trắng được dồn thủy nguyên lực, chỉ cần bị trói vào là sợi dây sẽ từ từ co lại, thủy nguyên lực phát huy áp lực kinh hồn cho đến khi địch nhân mất mạng mới thôi. Đặc tính lớn nhất của thủy nguyên lực chính là nhu áp.

Ngưng trọng quan sát sợi dây lụa lướt qua lướt lại bên mình, Diệp Phong liên tục thẻ dùng chưởng và cước của Hùng thế mở lối thoát, tiếc là càng công kích đến gần sợi dây lụa thì trở lực của thủy nguyên lực càng lớn, lực đạo đến sát không đầy một ngón tay là tiêu tan triệt để. Nhà tù bằng lụa trắng đang dần siết lại, gã cảm nhận được thủy nguyên lực ngày một áp bức cũng đang áp sát thân thể.

“Ngươi còn không mau nhận thua!” Tiểu nha đầu phẫn hận hếch mũi lên, tuy lục phẩm võ kỹ uy lực kinh nhân nhưng công lực cô bé còn nông, không thể hoàn toàn phát huy uy lực, nên Diệp Phong chưa đến nỗi bị ép đến chết, nhưng sau rốt khó lòng thoát khỏi cảnh bị trói.

Đùa gì vậy? Diệp Phong hiển nhiên ý thức được điểm này, nếu không nhanh chóng thoát khốn, chân tay gã sẽ hoàn toàn bị không gian co lại trói chặt, lúc đó ngay cả muốn giẫy giụa cũng không thể.

Chênh lệch quá xa? Gã mới chỉ là nhất giai võ đồ, thể kỹ luyện tập được chỉ ngang với võ kỹ cấp thấp. Đối phương là nhị giai võ đồ, lại thi triển lục phẩm võ kỹ, xem ra không có hi vọng thắng.

Nguyên Thần quyết! Đúng rồi, ta còn có khí hải.

Lòng gã sáng bừng, thổ nguyên khí hải lập tức vận chuyển, tuy chỉ là khí hải bình dân nhất giai nhưng ít nhiều cũng có thổ nguyên lực. Vốn định giãy giụa lần cuối, mắt gã chợt lóe lên tinh quang khác lạ.

Một tia năng lượng trần ổn chảy vào thân thể vốn thi triển Hùng thế, gã đột nhiên cảm giác được sức mạnh dâng lên đến độ muốn phá tan cơ nhục, áp lực liên miên của thủy nguyên lực lập tức trở thành nhẹ tênh.

Thổ nguyên lực phối hợp Hùng thế không đơn giản là kết hợp một cộng một, hai luồng sức mạnh đầu chứa đặc tính “dày nặng” hỗn hợp lại, hình thành nên biến hóa về chất, thực lực Diệp Phong đột ngột cao lên hai bậc.

“Còn định giãy giụa?” Cảm thụ được lực đạo phản kháng trong Nhu thủy phược, tiểu nha đầu hơi ngưng trọng, thủy nguyên lực dồn ra thêm mấy thành, tay phải nắm chắc một đầu sợi dây lụa, thi triển lục phẩm võ kỹ nên cô bé đã đạt tới cực hạn khống chế.

Diệp Phong ở trong Nhu thủy phược hơi khom hai chân, như thiếp tháp đóng đinh xuống đất, tay bung mạnh ra thành song chưởng, toàn thân đứng tấn theo chữ Đại (大). Lực đạo trầm trọng từ dưới chân dồn lên, thân thể gã lắc mạnh, lực đạo theo đó dồn lên hai tay, phun ra ào ạt…

Bùng, tiếng nổ như núi lở, như tiếng sấm vang lên trong sân.

Sợi dây lụa bao quanh gã bị chân đứt tung, theo dòng khí tung lên lưng chừng không, như hoa liễu phơ phất trong gió, rải xuống sân… Diệp Phong vẫn giữ tư thế chữ Đại, y phục nát bươm, mái tóc tung bay, tuy hơi nhếch nhác nhưng tạo cho người khác cảm giác uy phong lẫm lẫm.

Mái tóc tiểu nha đầu bị kình khí thổi rối tung, hứng chịu lực phản chấn từ sợi dây lụa, nên vốn đã miễn cưỡng khống chế lực đạo liền đứng không vững, ngã phệt xuống, gương mặt búp bê đầy kinh ngạc, mắt đờ đẫn, nhất thời quên cả đứng dậy.

“Ta thắng rồi.” Khóe môi nhếch lên mê người, Diệp Phong vui vẻ thốt.

Chẳng trách sư phụ bảo Nguyên Thần quyết là nghịch thiên công pháp. Hóa ra… có thể phát huy uy lực như thế, chỉ một tia thổ nguyên lực đã khiến Hùng thế tăng nhiều lần, hiệu quả quả thật khủng khiếp.

Từ khóa:
Chương trước Chương sau
Bài viết liên quan
Bình luận