All that glitters

Trong sáu tuần sau đó, Jessica nghiền ngẫm mọi tờ báo, tìm kiếm bất kỳ thông báo nào, dù là nhỏ nhất, cho thấy Nikolas đã quay về Hy Lạp. Anh ta được đề cập đến một vài lần, nhưng đều chỉ là bay đi đâu đó dự hội nghị, và chỉ một vài ngày sau anh ta lại quay về London. Tại sao anh ta vẫn ở lại Anh? Anh ta chưa bao giờ ở lại đó quá lâu, mà luôn trở về hòn đảo của anh ta ngay khi có thể. Cô không liên lạc với Charles, do đó cô không thể hỏi anh về bất cứ thông tin gì, mà cô cũng chẳng muốn làm vậy. Cô đã tự nói với bản thân không biết bao nhiêu lần rằng cô không muốn biết tin gì của Nikolas, nhưng điều đó cũng không làm dịu được sự nhức nhối trong lòng cô hay khiến cô ăn ngon miệng.

Cô bị sụt cân, thân hình cô mỏng manh như sắp vỡ. Thay vì cố gắng trở lại như trước, cô tự đưa mình vào tình trạng nguy hiểm hơn, cô tự nhủ phải cố gắng, nhưng không sức mạnh ý chí nào có thể khiến cô ăn nhiều hơn một hai miếng mỗi bữa.

Đi dạo cùng Samantha hay chơi đùa cùng những chú cún con khiến cô mệt rũ nhưng không vắt kiệt sức lực của cô đến mức cô cần nghỉ ngơi. Ngay sau đó cô bắt đầu cảm thấy bị ám ảnh. Mọi điều đều nhắc cô nhớ tới Nikolas, mặc dù chẳng có gì giống như ở London. Cô nghe thấy giọng nói của anh, cô nhớ cả những nụ hôn tham lam của anh, sự sở hữu dữ dội của anh. Có lẽ anh không yêu cô, nhưng chắc chắn anh thèm muốn cô; anh đã do dự trước sự thèm muốn đó.

Liệu anh có mong đợi cô sẽ trở về bên anh? Tại sao anh vẫn ở London? Những suy nghĩ thoáng qua, và cô biết sẽ chẳng có gì thay đổi. Anh sẽ đặt cô vào những điều kiện của anh, hoặc không gì cả.

Cô vẫn nán lại căn nhà riêng, hàng ngày đi dạo ở bờ biển, nơi những khách du lịch vui vẻ và những đứa trẻ đùa nghịch cùng 5 chú chó mập mạp, tinh nghịch. Chúng đã thôi không còn bú mẹ nữa, và khi chúng đủ lớn, cô mang chúng cho những đứa trẻ. Sau đó chỉ còn lại Samantha ở cùng cô, và ngày nối ngày chậm rãi trôi qua.

Một buổi sáng, cô nhìn mình trong gương khi cô buộc tóc, thực sự nhìn vào bản thân mình, và cô kinh ngạc trước điều cô thấy. Có thật là cô đã cho phép Nikolas Constantinos biến mình trở thành 1 sinh vật yếu đuối, mỏng manh với đôi mắt thâm quầng? Điều gì đã xảy ra với cô? Cô yêu anh ta, đúng vậy; cho dù anh đã nói gì với cô, cô vẫn yêu anh ta, nhưng cô không yếu đuối đến mức để cho anh ta hủy hoại cô!

Cô bắt đầu nhận ra rằng chạy trốn đến Cornwall chẳng giúp được gì. Cô không thể quên được anh, nếu có, cô đã bị ăn sống bởi mong muốn được nhìn thấy anh, được chạm vào anh.

Rồi đột nhiên cô nâng cao cằm trước một ý tưởng vừa xuất hiện. Cô vẫn yêu anh, cô sẽ không trốn tránh khỏi điều đó, nhưng đó không còn là một tình yêu trong sáng, ngây thơ như ban đầu nữa. Ngọn lửa đau đớn thiêu cháy trái tim cô. Sự bùng cháy đó cũng đủ giữ lại chút đam mê thể xác ngọt ngào. Có lẽ chỉ khi ở trong vòng tay của anh, cô mới có thể nhận ra tất cả tình yêu của cô đã bị thiêu cháy, và cô sẽ được giải thoát. Còn nếu không, nếu cô nhận ra rằng sau mọi điều cô vẫn yêu anh – cho dù sau nay, khi anh kết hôn với Elena trong trắng nhỏ bé, thì cô cũng sẽ có những trải nghiệm và hiểu biết về sự đam mê của anh, sự đam mê mà Elena không bao giờ biết đến.

Sau đó cô nhận ra rằng khi cô trở thành tình nhân của anh ta, anh sẽ biết rằng chưa có người đàn ông nào từng chạm vào cô. Anh sẽ nghĩ gì? Liệu anh có xin lỗi và cầu xin sự tha thứ của cô? Ý nghĩ đó đến với cô một cách thản nhiên lạ kỳ, ngoại trừ ý nghĩ hài hước chua cay rằng cách duy nhất cô chứng minh sự trinh tiết của mình là trao nó cho anh. Tình huống này thật mỉa mai, và cô tự hỏi Nikolas sẽ nghĩ gì khi anh biết điều đó.

Cô vô tình nhận ra trí não cô đã thông suốt trở lại. Cô sẽ chấp nhận Nikolas như anh muốn, từ bỏ sự trong trắng và lòng tự tôn để đổi lấy sự thỏa mãn về thể xác mà anh có thể mang lại cho cô. Nhưng cô sẽ không để anh chu cấp cho cô, cô sẽ tự chủ với tự do và tiền của cô, và khi anh kết hôn với cô nàng Hy lạp bé nhỏ trong trắng, cô sẽ ra đi và không bao giờ gặp lại anh nữa. Cô sẽ là tình nhân của anh, nhưng cô sẽ không ngoại tình với anh.

Sau đó cô liền đóng gói đồ đạc và rời khỏi căn nhà, đặt Samantha vào xe và bắt đầu lái về London. Điều đầu tiên cô định làm là gọi cho Charles và cho anh biết rằng cô đã trở lại, cam đoan rằng cô vẫn ổn. Anh đã đi ra ngoài thành phố vào buổi chiều và cô mừng là cuộc gặp của họ đã bị hoãn lại. Nếu Charles gặp cô bây giờ, quá gầy và xanh xao, anh sẽ nhận ra điều gì đó.

Vấn đề tương tự đã khiến cô lo lắng vào sáng hôm sau khi cô đang mặc quần áo. Cô không đủ can đảm để gọi cho Nikolas; anh có thể sẽ nói với cô rằng anh không còn hứng thú với cô nữa, và cô cảm thấy cô phải gặp lại anh cho dù anh sẽ từ chối cô. Cô sẽ đi đến văn phòng của anh, bình tĩnh và lãnh đạm – nhưng liệu cô có làm được việc đó không khi trông cô quá yếu ớt?

Cô trang điểm thật cẩn thận, cho phép mình dùng nhiều phấn hồng hơn thường lệ và vẽ mắt thật kỹ. Mái tóc được buông xõa để che giấu những đường gân xanh ở cổ và làm mềm phần xương gò má nhô cao của cô. Khi thay quần áo, cô chọn một chiếc váy nhẹ, màu phớt hồng, và cảm thấy thoải mái khi ngắm nhìn mình trong gương. Không gì có thể che giấu được sự mỏng manh của cô, nhưng còn lâu cô mới giống một người hốc hác.

Khi cô lái xe tới ConTech, cô nhớ tới lần đầu tiên cô đến gặp Nikolas. Cô đã vội vàng, cáu kỉnh, và trên tất thẩy là hài lòng. Bây giờ cô sẽ đề nghị anh điều mà cô chưa nghĩ sẽ dám nói với bất cứ người đàn ông nào, sử dụng và hưởng thụ thân thể cô mà không yêu cầu hôn nhân, và niềm an ủi duy nhất cô có được đó là việc anh chỉ chiếm hữu cơ thể cô mà thôi. Cô đã đề nghị trao cho anh trái tim của cô, và anh đã coi khinh nó. Cô sẽ không bao giờ cho anh một cơ hội khác làm tổn thương cô như vậy.

Mọi người nhận ra cô ngay khi cô đi vào thang máy, khi cô vẫn thường đến gặp Nikolas vào bữa trưa. Những tiếng thì thầm ngạc nhiên “Chào buổi sáng, Bà Stanton” theo sau cô, và lần đầu tiên cô tự hỏi Nikolas đã bao giờ theo đuổi một ai đó chưa, nhưng nếu có thì cũng chẳng có gì khác biệt cả. Anh sẽ chỉ buông tha cô khi anh không còn hứng thú gì với cô nữa, và bất cứ địch thủ nào khác cũng sẽ phải nhường bước trước Elena xinh đẹp, ngây thơ.

Người lễ tân ngước lên nhìn cô bước vào, và mỉm cười thân thiện. “Bà Stanton! Thật mừng được gặp lại bà!”

Sự chào mừng dường như thực sự thân thiện, và Jessica cười đáp lại. “Chào Irena. Nikolas có ở đây hôm nay không?”

“Có chứ, ông ấy ở bên trong, mặc dù tôi cho rằng ông ấy đã có kế hoạch đi vào chiều nay”

“Cám ơn cô. Tôi sẽ vào trong, nếu được. Andros có ở đây chứ?”

“Canh gác như thường lệ.” Irene nói, và chun mũi lại như một hành động giao tiếp riêng tư khiến Jessica cười thật to. Hiển nhiên là Andros không được các nhân viên khác yêu mến lắm.

Cô bình tĩnh bước vào văn phòng và Andros bật dậy khỏi ghế ngay lập tức. “Bà Stanton!” anh ta kêu lên.

“Xin chào, Andros.” Cô đáp trả khi hắn nhìn cô với vẻ không thích thú lộ rõ. “Tôi muốn gặp ngài Nikolas.”

“Tôi rất lấy làm tiếc,” hắn cất giọng trầm trầm lạnh lùng từ chối, mặc dù mắt hắn lóe lên sự thích thú được từ chối cô. “Ngài Constantinos đang có khách và không thể tiếp chuyện bà ngay được.”

“Và anh ấy sẽ đi công tác vào chiều này,” Jessica lạnh lùng nói.

“Đúng vậy,” Andros nói, môi hắn cong lên vì vui sướng.

Jessica nhìn hắn một lúc, sự tức giận dâng trào trong cô. Cô phát ốm và mệt mỏi khi bị đối xử như đồ dơ bẩn, và từ lúc này đây cô quyết định sẽ đấu tranh chống lại điều đó. “Tốt thôi,” cô nói. “Nhắn với anh ta hộ tôi, Andros. Nói với anh ta rằng tôi bằng lòng chấp nhận điều kiện của anh ta, nếu anh ta còn hứng thú, và anh ta có thể liên lạc với tôi. Vậy đó.”

Cô quay bước và nghe thấy Andros hoảng hốt. “Bà Stanton!” anh ta phản đối. “Tôi không thể …”

“Anh sẽ!” Cô cắt ngang lời hắn khi tiến đến mở cửa, và nhìn lướt qua sự kinh hoàng trong đôi mắt đen của anh ta khi cô rời văn phòng. Hẳn anh ta đang nguyền rủa bản thân, vì nếu anh ta chuyển lời nhắn, Nikolas sẽ biết anh ta đã không cho cô vào, còn nếu anh ta dám giữ kín lời nhắn đó, để Nikolas không bao giờ biết đến – và Andros biết rằng Jessica chắc chắn sẽ khiến ngài ấy biết đến – anh ta sẽ phải trả giá. Jessica mỉm cười khi cô bước vào thang máy. Andros sẽ mất một lúc để làm việc đó.

Thang máy mất ít thời gian để chuyển động, nhưng cô không mất kiên nhẫn. Theo như cô suy đoán, Nikolas sẽ nghe được lời nhắn từ Andros trong khoảng 10 phút nữa, và anh sẽ cố gọi điện thoại cho cô khi anh quyết định rằng cô đã có đủ thời gian để trở về nhà. Nếu cô về nhà muộn, mọi việc sẽ còn tốt hơn. Hãy cứ để Nikolas chờ.

Chỉ có một vài người khác trong thang máy khi nó bắt đầu di chuyển, và nó sẽ dừng lại ở mỗi tầng trước khi cô đến được cửa ra. Cô băng qua cánh cửa bằng kính, nhưng khi cô gần như đẩy cánh cửa ra, một cánh tay vươn tới và mở nó ra cho cô. Cô ngẩng đầu lên để cảm ơn người đán ông về cử chỉ lịch sự, nhưng từ ngữ nghẹn lại trong cổ họng khi cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen của Nikolas.

“Em đã đe dọa đến 10 năm tuổi thọ của Andros đấy,” anh nhẹ nhàng nói, nắm lấy tay cô và dẫn cô ra cửa.

“Tốt. Anh ta xứng đáng với điều đó,” cô đáp trả, sau đó nhìn anh tò mò. Anh đang cầm vali, giống như anh đang chuẩn bị đi. “Nhưng làm sao mà anh xuống dưới nhanh như vậy?”

“Cầu thang bộ.” anh thừa nhận và liếc cô. “Anh sẽ không nhận lấy cơ hội để em rời khỏi anh ngày hôm nay và không thể tìm lại em được nữa trước khi anh phải đi. Đó chắc chắn là lý do duy nhất Andros đủ can đảm để đưa anh lời nhắn của em ngay lập tức; anh ta biết anh sẽ bẻ cổ anh ta nếu anh ta đợi thêm một phút nào nữa. Em đang nghiêm túc chứ Jessica?”

“Cực kỳ nghiêm túc,” cô quả quyết.

Anh vẫn nắm tay cô, các ngón tay ấm áp và mơn trớn, nhưng dường như không gì có thể khiến anh buông tay. Một chiếc limousine dừng ngay lề đường và anh kéo cô về phía chiếc xe. Người lái xe nhảy ra mở cửa và Nikolas giúp cô vào khoang ghế sau rộng rãi, sau đó ngồi vào cạnh cô. Anh đưa cho người tài xế địa chỉ của cô và đóng cánh cửa trượt ngăn giữa họ.

“Xe của em vẫn ở đây.” Cô nói.

“Nó sẽ cực kỳ an toàn cho đến khi chúng ta quay lại.” anh nói, nâng những ngón tay của cô lên môi hôn nhẹ. “Hay em nghĩ rằng anh sẽ bình tĩnh thực hiện chuyến công tác ngu ngốc đó sau khi nhận được một tin nhắn như vậy? Không đâu, em yêu, việc đó là không thể. Anh sẽ đưa em đi cùng.” Và anh gửi cô 1 tia nhìn nóng bỏng, đói khát khiến cô rùng mình một cách máy móc trước sự thèm khát của anh.

“Nhưng em không thể đi được,” cô phản đối. “Samantha…”

“Đừng ngốc vậy,” anh ngắt lời nhẹ nhàng. “Em nghĩ rằng anh không thể sắp xếp người để chăm sóc con cún đó ư, hay anh sẽ cho phép con vật nhỏ đó chặn đường anh? Samantha sẽ được chăm sóc tốt. Anh nắm được mọi việc trong tay, và em thì chỉ cần đóng gói đồ đạc”

“Chúng ta sẽ đi đâu?” cô hỏi, quay đầu nhìn về những con phố họ đi qua. Rõ ràng là quyết định của anh sẽ không thay đổi vì chẳng có sự do dự nào trong thái độ của anh.

“Đến Paria, chỉ một vài ngày thôi. Một thành phố hoàn hảo để bắt đầu một mối quan hệ.” anh nhận xét. “Không may là anh phải họp cả ngày, nhưng buổi tối hoàn toàn là của chúng ta. Hay có lẽ anh sẽ đơn giản là hoãn tất cả lại và giữ em ở trên giường toàn bộ thời gian.”

“Không tốt cho công việc kinh doanh” cô nói nhẹ nhàng. “Em sẽ không cằn nhằn anh nếu anh phải đi họp đâu.”

“Điều đó không tốt cho lòng tự trọng của anh.” Anh trêu chọc, xoa xoa cổ tay cô bằng những ngón tay mạnh mẽ của anh. “Anh thích nghĩ rằng em sẽ bừng cháy dưới sự đụng chạm của anh khi chúng ta làm việc đó. Anh gần như đã chạm đến giới hạn của sự kiên nhẫn, em yêu; chỉ một tuần nữa thôi và anh sẽ đến Cornwall tìm em.”

Cô nhìn anh hoảng hốt, “Anh biết em ở đâu?”

“Dĩ nhiên. Em cho rằng anh để em đi dễ dàng như vậy sao? Nếu em không quay lại với anh, anh sẽ phải làm chủ chuyện này, biến em thành của anh cho dù em cắn xé hay cào cấu anh, nhưng anh không nghĩ em lại chịu được lâu như vậy, hmmm?”

Thật nhục nhã khi nghĩ rằng cô đã thoát được anh, cho dù là ở Cornwall; anh đã biết nơi cô ở, và bằng lòng cho phép cô tiếp tục ở đó. Cô quay đầu tiếp tục nhìn chằm chằm vào một điểm vô định ngoài cửa sổ, cố tìm sự thoải mái một cách vô ích trước sự thật rằng anh, sau tất cả mọi chuyện, vẫn bị cô hấp dẫn. Anh có thể không yêu cô, không như cách cô hiểu về tình yêu, nhưng cô vẫn có một quyền lực nào đó trước anh.

Anh nâng tay cô lên lần nữa và nhẹ nhàng đặt môi vào lòng bàn tay cô. “Đừng hờn dỗi, em yêu,” anh nhẹ nhàng nói, “Anh biết em sẽ quay lại với anh khi em quyết định chấp nhận thực tế. Anh có thể là một người hào phóng, em sẽ không thiếu thứ gì cả. Em sẽ được đối xử như nữ hoàng, anh hứa đấy.”

Cô rút tay lại một cách thận trọng. “Có vài điều em muốn thảo luận với anh, Nikolas.” Cô thì thầm, “Có vài điều kiện em muốn đề cập đến, nếu không thì em không hứng thú trước bất kỳ kiểu quan hệ nào với anh.”

“Dĩ nhiên,” anh lạnh lùng đồng tình, môi anh cong lên thành 1 nụ cười nhạo báng. “Bao nhiêu em yêu? Và em muốn tiền, cổ phiếu hay trang sức?”

Từ khóa:
Chương trước Chương sau
Bình luận