All that glitters

“Nikolas, không. Không phải ở đây. Không! Dừng lại nào, anh yêu”, cô nói một cách xấu hổ và yếu ớt. Cô không kháng cự lại, bởi cô có cảm giác vào lúc này mà làm thế thì sẽ càng làm anh hứng thú thêm. Anh đang làm cô đau, tay anh sờ soạng khắp người cô, chạm vào những chỗ mà trước giờ chưa ai từng chạm vào, xé toạc quần áo của cô. Cô ráng ngẩng lên và dùng cả hai tay bàn tay mình đặt lên mặt anh, khẩn trương và nhẹ nhàng, cô lặp đi lặp lại tên anh, đột nhiên, anh nhìn thẳng vào cô và cô biết mình đã lấy được sự chú ý của anh.

Một vẻ khó chịu chợt thoáng qua trên khuôn mặt anh, anh nghiến răng, chửi thề những câu gì nghe không rõ . Anh uể oải giúp cô đứng dậy, đẩy cô ra khỏi lòng, sau đó tự mình đứng dậy như thể rất đau đớn vậy. Anh đứng đó nhìn cô trong một chốc khi thấy cô vòng ra sau bàn để tự vệ, sau đó anh lại chửi thề lần nữa và bước ra xa vài bước, quay lưng lại phía cô trong khi mệt mỏi xoa bóp vùng phía sau cổ.

Cô nhìn chằm chằm vào cái lưng rộng và lực lưỡng của anh trong im lặng, quá kiệt sức để có thể nói gì với anh, và cũng không chắc có có an toàn để nói gì với anh hay không. Cô phải làm gì đây? Cô muốn bỏ đi, nhưng chân cô lại run dữ dội đến nỗi cô không tin vào khả năng tự di chuyển của mình nữa.Và quần áo của cô thì nhàu nát, cuộn xoắn lại, đôi chỗ còn chưa gài lại nút. Cô chậm chạp và lóng ngóng sửa sang lại trang phục của mình, sau đó nhìn anh một cách mơ hồ. Anh đứng tư thế của một người đang đấu tranh kịch liệt về tư tưởng, và cô thì không muốn làm bất cứ thứ gì có thể làm phiền anh. Nhưng sự yên lặng quá mức làm cô cảm thấy thật không thoải mái, và sau cùng, cô buộc đôi chân run rẩy của mình di chuyển, cô lấy lại ví tại nơi cô đặt nó xuống và cố rời khỏi căn phòng trước khi tình trạng trở nên tồi tệ hơn.
“Đừng đi đâu hết!”, anh nói, giọng trầm trầm, và cô dừng lại. Anh quay lại và nhìn vào cô, khuôn mặt tối sầm của anh tỏ vẻ mệt lử. “Anh xin lỗi”, anh vừa nói vừa thở dài “Anh làm em đau à?

Lời xin lỗi của anh là điều hoàn toàn trái ngược với những gì cô đã nghĩ, và trong một phút bối rối cô không hề nghĩ tới việc trả lời. Sau đó cô lặng lẽ lắc đầu, và anh thở phào nhẹ nhõm. Anh tiến tới lại gần cô hơn và vòng hai tay ôm lấy hông cô, thúc giục cô lại gần anh bằng một sự đòi hỏi nhẹ nhàng hơn. Jessica không kháng cự và tựa đầu cô vào hõm vai vững chãi của anh.
“Anh không biết phải nói gì cả”, anh thì thầm, “Anh muốn em tin anh, nhưng thay vào đó anh lại làm em sợ”

“Đừng nói gì cả”, cô trả lời, cuối cùng cô cũng tìm lại được giọng của chính mình. “Không cần phải quay lại vấn đề đó mộ lần nữa đâu. Em sẽ vẫn không kí. Vậy đó!”

“Nó không phải là một sự xúc phạm, mà là một thủ tục pháp lý cần thiết”

“Nhưng em không phải là bà chủ của anh”, cô nhấn mạnh, “Vì vậy không cần phải nói tới mấy cái giấy tờ đó nữa.

“Chưa phải lúc này”, anh đồng ý với cô, “Như anh đã nói, tay quản lý của anh đã đoán trước những ước muốn của anh. Và anh ta đã sai”. Giọng anh báo trước điềm gở cho tay quản lý tội nghiệp, nhưng Jessica lại cảm thấy biết ơn người đàn ông chưa từng quen biết. Ít nhất là nhờ ông ta, cô đã biết rõ Nikolas nghĩ về mình như thế nào, và cô thà biết sự thật đau lòng hơn là sống trong những giấc mơ giả dối.

“Có lẽ sẽ tốt hơn nếu chúng ta không gặp nhau nữa…”, cô mở lời, nhưng anh càng ôm chặt cô hơn nữa và một sự cau có càng làm sẫm thêm màu da nâu của anh.

“Đừng có làm trò lố bịch nữa!”, anh ngắt lời cô, “Anh sẽ không để em đi đâu hết, vì thế đừng tốn hơi đề cập đến điều đó! Anh hứa về sau sẽ cố gắng tự kiểm soát bản thân, và chúng ta sẽ tạm thời gác chuyện này sang một bên”
Cô ngẩng đầu lên, trao anh một cái nhìn cay đắng. Anh thật sự nghĩ rằng cô có thể quên được anh đã xem cô như là loại đàn bà có thể dùng tiền để mua được ư? Điều đó như một nhát dao xuyên vào lồng ngực cô, và nó cũng đau đớn như việc anh sẽ biến mất khỏi cuộc đời cô vậy, cô không mong chờ điều đó. Cho dù anh xem cô là cái gì đi nữa, ý nghĩ sẽ không bao giờ còn được gặp lại anh khiến cô cảm thấy thật trống trải và cô đơn. Cô đang mạo hiểm cảm giác hạnh phúc cá nhân, khơi gợi lên sự bất hạnh, nhưng cô không thể nào xa anh cũng như là cô không thể tự ngừng thở vậy…

Vài tuần trôi qua trong một sự dè dặt nhất định, như thể anh buộc bản thân phải ứng xử theo cách tốt nhất, và cô cũng dần quên đi nỗi đau đó. Anh nhất quyết rằng cô phải luôn đi theo anh mỗi khi anh giao tiếp bên ngoài, và cô sẽ là bà chủ nhà của anh mỗi khi anh mở tiệc chiêu đãi…

Sự căng thẳng trong cô đang lên tiếng. Tại một bữa tiệc, cô chợt cảm thấy ngột ngạt và chạy trốn vào cái lạnh lẽo của khu vườn đêm tĩnh mịch, cô hít một hơi thật sâu đầy không khí mát rượi và trong lành; cô đã không thể nào chịu nổi cái bầu không khí sặc mùi thuốc lá ở phía trong kia. Trong những tuần kể từ sau khi gặp Nikolas, cô đã học được cách thư giãn trong các cuộc giao tiếp xã giao, nhưng thỉnh thoảng cô cẫn cảm thấy cần phải trở lại là chính mình, và những giờ phút yên tĩnh như thế thật sự hiếm. Nikolas có bản chất của một ngọn núi lửa, phun trào ra những mệnh lệnh và làm cho mọi người phải chạy theo dòng chảy dung nham quyền lực của anh. Cô không biết chắc hiện anh đang ở đâu vào lúc này, nhưng cô hưởng lợi từ sự sai lầm của anh khi chú ý tới việc tìm kiếm sự yên tĩnh trong khu vườn.

Chỉ ngay trứơc khi rời khỏi buổi tiệc đêm tối nay, họ đã có một cuộc cãi vã gay gắt về sự từ chối cương quyết của cô trong việc bán cổ phần cho anh, cuộc cãi nhau đầu tiên kể từ cái cảnh u ám trong văn phòng hôm ấy. Anh không chấp nhận lùi một bước nào cả; anh đang giận cô vì đã coi thường anh, và anh thậm chí đã cáo buộc cô về việc dụ dỗ anh phải tăng giá. Chán ngán vì sự thiếu thấu hiểu của anh và mệt mỏi vì cuộc chiến triền miên, Jessica đã vồ lấy những tờ giấy và kí, sau đó vứt mạnh chúng xuống sàn cho đỡ tức.

“Đó! Đúng ý anh rồi đó!”, cô nói một cách giận dữ. Và không cần phải chờ tới lúc anh bò xuống sàn để nhặt những tờ giấy lên, gấp lại và cho vào túi mình cô mới thấy hai chữ “đầu cơ” loé lên trong mắt anh và nhận ra rằng mình đã phạm một sai lầm khủng khiếp như thế nào. Việc cô kí vào lúc này – ngay khi anh vừa cáo buộc cô đã níu kéo chờ tăng giá, và đảm bảo sẽ không cho cô đạt được mục đích đó – đã khiến cho anh càng tin rằng cô đang làm những gì anh hoài nghi, chờ đợi thời cơ và hi vọng giá cổ phiếu sẽ tăng. Nhưng tất cả mọi thứ đã quá muộn để có thể vãn hồi bất cứ thứ gì, và cô cố chế ngự một cách tàn nhẫn những giọt nước ngấn trên mắt vì nỗi đau bị anh nghi ngờ.

Đi dạo dọc những con đường đầy sỏi trắng trong màn sương đêm, cô tự hỏi một cách buồn rầu liệu cái cảm giác yên bình trong quan hệ giữa hai người có vì thế mà tan vỡ. Anh đã không còn ép cô cho anh làm tình với mình nữa, và cũng đã trở nên tế nhị hơn với cô, như thể anh đã bắt đầu quan tâm đến chuyện đó vậy. Suy nghĩ đó khiến cô cảm thấy nghet thở, hoặc giả như là một giấc mơ đã trở thành sự thật vậy. Bằng cả ngàn cách, anh đã làm hư cô và kiềm chế sự thiếu kiên nhẫn của anh dành cho cô, và cô đã không còn muốn thử tình cảm của mình dành cho anh. Thậm chí cô còn không nghĩ tới điều đó, vì thế anh đã gây được một ảnh hưởng lớn đối với cô.

Nhưng những điều đó có lẽ đã chấm dứt. Cô đáng lẽ ra không bao giờ nên kí vào bản thoả thuận đó! Cô đã bị dụ dỗ bởi thủ đoạn ép buộc của anh ta trong một cơn bộc phát của cảm xúc, và tất cả những gì cô làm đã càng làm cho hình ảnh của cô trong anh trở thành một người đàn bà vụ lợi. Tất cả những gì cô đã làm anh yêu mến đã mất hết trong khoảnh khắc đó.

Đi chầm chậm, cô rảo bước về phía cuối đường vừa mơ ước được cưới Nikolas, được mang những đứa con của anh – điều mà bây giờ có vẻ sẽ không bao giờ xảy ra –đó chỉ là vài phút trước khi cô nghe thấy tiếng rì rầm của ai đó. Cô đã đi gần tới chỗ 2 người này khi cô nhận ra điều đó. Cô ngừng lại, nhưng có vẻ như là họ không để ý tới cô. Họ chỉ là những cái bóng mờ mờ trong đêm tối, với cái áo khoác của người phụ nữ hoà vào cái áo vét của người đàn ông bởi họ đang ôm nhau.

Cố gắng để đi thật yên lặng, Jessica lùi về vài bước với chủ đích không quan tâm tới cặp tình nhân lạ, nhưng cô chợt nghe người đàn bà thở dài và rên rỉ “Nikolas! Tình yêu của em…”

Chân Jessica như hoá đá và không thể bước tiếp được nữa như thể mọi sức lực đã bị hút cạn khỏi người cô. Nikolas? Nikolas của cô ta? Cô sững sờ không thể tin vào tai mình, không thể tin được! Sau cùng cô cũng xoay sở để quay lại và nhìn một lần nữa cái cặp đôi đang quấn quít kia. Diana. Nhất định là Diana rồi! Cô đã nhận ra giọng nói của cô ả. Và Nikolas? Mái tóc đen, đôi vai mạnh mẽ, có thể là Nikolas, nhưng cô cũng không chắc chắn nữa. Sau đó người đàn ông ngẩng đầu lên, và anh ta thì thầm bằng tiếng Anh, “Có chuyện gì không ổn hả, Diana? Có phải là đã không có ai quan tâm tới em, một cô gái dễ thương như em?”

“Không, không ai cả”, ả thì thầm “Em đã chờ đợi anh”

“Em đã chắc chắn là anh sẽ trở lại đến thế kia à?”, anh hỏi với vẻ mặt thích thú và nâng cao đầu hơn để ngắm rõ hơn khuôn mặt đẹp đẽ kiêu sa của cô ả.

Jessica quay mặt đi, cô không muốn thấy cảnh anh hôn một người phụ nữ khác một lần nữa. Nỗi đau lòng đã bắt đầu hiện rõ khi cô tận mắt chứng kiến Nikolas đang ôm lấy Diana một cách say đắm, nhưng cô đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Nếu cô bỏ qua chuyện này, cô sẽ khóc và sẽ làm những hành động như một con ngốc, vì vậy cô nghiêng cằm lên một cách đầy kiêu hãnh và phớt lờ đi cảm giác nhói đau trong lồng ngực mình, như thể một con dao đã đâm xuyên vào tim cô. Phía sau cô, cô nghe anh ta gọi tên Diana, nhưng cô vụt chạy thật nhanh qua vỉa hè, chạy trốn vào sự chở che của ngôi nhà và của đám đông . Mọi người cười nói với cô, và cô đáp lại bằng một nụ cười yếu ớt và đi bình tĩnh tới chỗ bàn rượu…

Mọi người đều đã có thức uống cho riêng mình, vì thế cô cũng tự lấy một ly đầy rượu trắng đắng nghét, và nhấm nháp từng ngụm trong khi bước từng bước đều đều quanh căn phòng, cười nhạt, và tránh phải dính vào các cuộc nói chuyện phiếm vô nghiêm. Cô không thể nói chuyện với ai vào lúc này; mà chỉ đi vòng vòng, nhấp từng ngụm rượu và khống chế sự trào dâng của nỗit đau trong trái tim cô. Cô không biết chắc mình sẽ làm cách nào để rời khỏi buổi tiệc, đủ chai lì để cùng về với Nikolas hay tốt hơn là gọi một chiếc taxi, nhưng sau đó cô không còn lo lắng về điều đó nữa. Sau đó – lúc cô đã uống đủ lượng rượu để gạt bỏ tất cả mọi cảm xúc.

Khẽ liếc quanh, cô thấy Nikolas đang tiến thẳng về hướng mình một cách đầy ác ý, cô rẽ về bên trái và nói chuyện với cặp đôi mà cô xém chút nữa đã đâm sầm vào trong khi ngạc nhiên là tại sao giọng mình lại có thể tự nhiên đến thế. Sau đó, trước khi cô kịp lảng đi nơi khác, một bàn tay cứng cáp đặt lên vai cô và Nikolas nhẹ nhàng nói “Jessica, em yêu, anh đã chạy vòng vòng theo em khắp căn phòng này dể thu hút sự chú ý của em. A! Chào Glenna, Clark,…dạo này con của hai người ra sao rồi?”

Bằng một nụ cười quyến rũ, anh đã khiến Glenna cười sảng khoái với anh và kể cho anh nghe về hai đứa con của cô, có lẽ Nikolas biết rõ về tụi trẻ. Trong khi bọn họ nói chuyện với nhau, Nikolas không quên giữ chặt bàn tay của mình trên vai của Jessica, và khi cô cử động để tránh khỏi bàn tay của anh, những ngón tay của anh càng siết chặt hơn cho tới khi cô gần như thở hổn hển vì đau đớn. Sau đó anh dắt cô đi ra khỏi chỗ Glenna và Clark, tay anh nới lỏng hơn, nhưng đủ chặt để ngăn không cho cô chạy thoát.

“Anh đang làm tay tôi đau đấy”, Jessica nói một cách lạnh lùng khi họ len qua đám đông những người đang cười nói và tán gẫu.

“Im đi!, anh rít lên qua kẽ răng. “Cho tới khi chúng ta chỉ còn một mình. Anh nghĩ phòng làm việc giờ này không có ai, chúng ta sẽ đi tới đó.

Khi bị anh nắm tay kéo đi thật, Jessica đã chợt thoáng thấy gương mặt của Diana trước khi họ bỏ lại căn phòng phía sau lưng, và vẻ mặt đắc thắng của ả ta khiến cô cảm thấy rùng mình.

Lòng kiêu hãnh đã khiến cô gồng mình lên, và khi Nikolas đóng cánh cửa văn phòng sau lưng họ và khoá lại, cô quay lại đối mặt với ạnh và nâng cao cằm lên để tặng cho anh một cái nhìn đầy ngạo mạn “Sao?”, cô hỏi gặng “Anh muốn gì nào, tại sao anh lại lôi tôi vào đây?”

Anh đứng đó nhìn cô, đôi mắt đen của anh lộ một vẻ đầy tàn nhẫn và đôi môi anh mím lại một cách mỏng dính nếu những lúc trước có lẽ đã làm cô e sợ nhưng bây giờ càng làm cho sự tò mò của cô tăng thêm. Anh đã thọc hai tay vào túi quần như thể anh không tin rằng mình có thể giữ được bình tĩnh, nhưng bây giờ anh lại rút hai tay ra và mắt anh dịu lại “Em luôn làm anh ngạc nhiên bằng cách em có thể hiện lên đối với anh như một nữ hoàng, chỉ bởi cách em nâng chiếc cằm dễ thương của mình lên…”

Mặt cô không biểu lộ cảm xúc gì hết “Có phải anh lôi tôi tới chỗ này chỉ để nói điều đó không?” cô lạnh lùng hỏi.

“Rõ ràng em biết là không phải”, trong một khoảnh khắc anh có vẻ bối rối một cách đáng yêu, và đôi gò má sâu của anh chợt đỏ bừng lên một cách ngô nghê. “Jessica, những gì em thấy…nó không phải là thật sự đâu”

“Sự thật là tôi không quan tâm”, cô nói móc một cách đầy khinh bỉ, “bởi vì quan hệ của chúng ta cũng không phải là thật. Anh không phải giải thích gì cho tôi cả, Nikolas. Tôi không còn quan hệ gì với anh nữa. Anh cứ làm trò với bất kì người phụ nữ nào anh muốn (trừ tôi ra ), tôi không quan tâm!”

Toàn bộ cơ thể anh chợt giật lên bất thình lình một cái dưới sức mạnh của những lời nhiếc móc của cô, và khuôn mặt anh chuyển từ đỏ bừng sang trắng bệch đầy căng thẳng. Mắt anh long lên đầy sát khí và ngay trước khi anh chuyển động, cô nhận ra rằng mình đã đi quá xa, đã khiến anh vượt khỏi tầm kiểm soát. Cô chỉ kịp đủ thời gian để hít một hơi thật sâu, để hét to đầy hoảng hốt trước khi anh bước ngang qua căn phòng tới chỗ cô chỉ với một bước ngắn và hoang dại, anh đặt tay lên vai cô. Anh lắc cô thật mạnh, thật mạnh đến nỗi tóc cô xoã hết trên vai và cô đau chảy cả nước mắt trước khi anh úp miệng vào miệng cô, nụ hôn đầy thú tính của anh làm cô nghẹt thở. Khi cô nghĩ mình sẽ ngất xỉu vì sự tấn công dữ dội của anh, anh nâng cơ thể mềm nhũn của cô lên bằng hai tay và mang cô đến cái ghế sofa mềm mại, ấm áp mà chủ của nó đã không biết bao nhiêu lần có những phút giây ân ái tại đây. Một cách mạnh mẽ anh đặt cô lên ghế và phủ nguời anh lên trên người cô, giữ chặt cô ở phía dưới bằng đôi vai to lớn của anh và cặp bắp đùi đầy cơ bắp “Chết tiệt!” anh thì thầm ngắt quãng, nâng đầu cô lên đầy thô bạo bằng những ngón tay của anh. ” Em đã làm tôi bối rối; tôi không thể nào ngủ được mà không mơ về em, và em nói rằng cô không quan tâm về những gì tôi làm à? Vậy tôi sẽ khiến em phải quan tâm, tôi sẽ đánh sụp bức tường do em dựng lên trong chính em—”

Anh hôn cô một cách tàn nhẫn, môi anh làm bầm tím môi cô và ép ra một tiếng van xin từ cổ họng của cô, nhưng anh không hề chú ý. Với bàn tay tự do của mình, anh mở dây kéo váy cô và kéo vai áo ra, và chỉ sau đó đã rời khỏi miệng cô để cho nhục dục của mình ấn trên gò ngực mềm mại của cô.

Từ khóa:
Chương trước Chương sau
Bài viết liên quan
Bình luận