All that glitters

Khi chuông cửa reo lên, Jessica vẫn đứng yên. Nikolas đặt bàn tay của anh lên eo của cô và siết nhẹ, sau đó cánh tay đó buộc cô đi dần ra phía cửa. Vô tình cô phản đối cái áp lực đó và anh nhìn xuống cô, cái miệng cứng rắn của anh uốn cong thành một nụ cười khô khan. “Đừng biến mình thành một kẻ nhút nhát như thế,” anh chế giếu. “Anh sẽ không để những con quái vật đó ăn thịt em đâu, vì thế sao em không thả lỏng và thưởng thức nó chứ?”

Không nói lời nào, cô lắc đầu. Trong một vài ngày mà cô biết Nikolas Constantinos anh đã bước vào cuộc đời cô và làm đảo lộn tất cả, hoàn toàn thay đổi nó. Buổi sáng nay anh đã đưa cho thư ký một danh sách và yêu cầu viên thứ ký mời họ tới nhà anh tối nay, và một cách tự nhiên mọi người chấp nhận. Ai dám chống lại Constantinos? Vào lúc 4 giờ chiều Nikolas đã gọi cho Jessica và bảo cô mặc đầm buổi tối, anh ta sẽ đến đón cô trong vòng hai giờ sau đó. Cô đã tưởng là họ sẽ đi ăn tối bên ngoài lần nữa, và mặc dù cô không trông đợi nó lắm, cô đã nhận ra thật vô ích khi chống đối lại Nikolas. Mãi cho tới khi anh đã đưa cô đến trước cửa nhà mình, anh mới nói cho cô biết kế hoạch của anh.

Cô đã rất tức giận và bực bội vì anh đã làm tất cả những điều đó mà không hỏi ý kiến của cô, và cô hầu như không nói chuyện với anh kể từ lúc đó, nhưng điều này dường như chẳng khiến anh bận tâm chút nào. Tuy nhiên đằng sau sự tức giận ấy cô đang rất lo lắng và khổ sở. Mặc dù cô biết rằng với Nikolas ở đằng sau cô, không ai dám công khai tỏ ra lạnh lùng hay không thân thiện với cô, cô vẫn đủ nhạy cảm để biết rằng chẳng có vấn đề gì nếu họ giấu kin sự khinh ghét của họ hay bày tỏ nó ra. Cô biết là nó sẽ ở đó, và cô chịu đựng nó. Nó chẳng giúp ích được gì khi thư ký của Nikolas, Andros, ở đó, sự khinh miệt của anh ta đã được giấu cẩn thận khỏi con mắt của Nikolas nhưng lại bộc lộ ra cho cô thấy một cách giễu cợt mỗi khi Nikolas không nhìn thấy. Có lẽ là do Andros là anh họ thứ hai của Nikolas nên anh ta cảm thấy mình được bảo đảm với địa vị của mình.

“Nhìn em xanh xao quá,” Nikolas quan sát một cách trách mắng, dừng lại với cánh tay đặt trên nắm cửa để mở nó ra. Anh cúi xuống và hôn cô, mạnh mẽ, cố ý để cho cô cảm nhận được lưỡi của anh, sau đó ngay lập tức dứt ra khỏi cô và mở cửa trước khi cô có thể phản ứng lại bằng bất kỳ cách nào khác thay vì đôi gò má cô đang dần ửng lên nhẹ nhàng.

Cô muốn đá anh một cái, và cô tự hứa với bản thân là cô sẽ lột da anh ra vì hành động kiêu căng của anh, nhưng hiện tại cô cứng người lại để đón chào những người đang đến. Nhìn trộm lên Nikolas, cô thấy đôi môi cứng rắn rất nam tính của anh vẫn còn vương một chút son môi của cô và cô lại đỏ mặt, đặc biệt là khi một vài cặp mắt sắc sảo của một vài quý bà cũng chú ý đến nó, sau đó phóng cái nhìn của họ vào màu son môi của cô như để ghép màu sắc. Sau đó anh đưa một cánh tay mạnh mẽ ra và kéo cô lại gần anh hơn, giới thiệu cô như là “một người bạn thân và một đối tác làm ăn, Jessica Stanton.” Sự mô tả bạn thân mang đến những biểu hiện hiểu biết trên nhiều khuôn mặt, và Jessica nghĩ một cách điên tiết rằng anh có lẽ nên nói là “chere amie” (người bạn thân – tiếng Pháp), vì đó là cái mà mọi người đang nghĩ tới. Đương nhiên, đó là chủ ý của Nikolas, nhưng cô không có ý định tỏ ra ngoan ngoãn với mong muốn của anh. Khi nửa sau trong phần giới thiệu của anh được đưa ra, mọi người ngay lập tức trở nên rất lịch sự ngay khi mà trong một giây cô đã cảm thấy một sự khinh rẻ thẳng thừng. Chere amie (người bạn thân) là một chuyện, nhưng đối tác làm ăn lại là chuyện khác. Anh đã làm cho nó rất rõ rằng, chỉ với một vài từ được chọn lựa kỹ càng, rằng anh có thể coi bất cứ lời lăng mạ nào đối với Jessica cũng là những lới lăng mạ đối với anh.

Để khiến cô thêm ngạc nhiên và bối rối, anh giới thiệu một người phụ nữ cao, tóc vàng mặc rất đẹp là nhà báo, và bằng những đầu ngón tay của anh ấn nhẹ, cô biết rằng đây chính là nhà báo đã viết những thứ xấu về cô trên mục ngồi lê đôi mách trên tờ báo Ngày chủ nhật. Cô chào mừng Amanda Waring với cung cách bình tĩnh chẳng để lộ ra điều gì, mặc dù cô phải vận dụng hết sự tự kiểm soát bản thân để làm được điều đó. Quý cô Waring nhìn chằm chằm vào cô trong một phần giây trước khi nặn ra một nụ cười gượng gạo và mấp máy những điều thông thường.

Sự chú ý của cô bất chợt quay lại với Nikolas bởi hình ảnh của một cái đầu đỏ ấn tượng trượt một cánh tay mềm mại vào trong chiếc cổ rắn chắc của anh và cong người lên cho một nụ hôn chậm rãi trên môi anh. Đó không phải là một nụ hôn dài, hay là một nụ hôn sâu, tuy nhiên nó rõ ràng đã thể hiện sự thân mật. Jessica trở nên cứng nhắc khi một ngọn lửa ghen tuông không mong đợi và cũng không được chào mừng làm nổ tung cô. Làm sao mà người đàn bà đó dám chạm vào anh! Cô run rẩy và gần như kìm nén bản thân không giật anh ra khỏi người phụ nữ đó, nhưng nếu Nikolas không tự gỡ cánh tay của người đàn bà đó ra khỏi cổ của mình và bước lùi lại tránh khỏi cô ta, cô có lẽ sẽ tạo nên một cảnh tượng khác. Cái nhìn mà Nikolas trao cho cô là một lời xin lỗi đúng như những gì được mong đợi từ anh, nhưng hiệu quả của nó đã bị tia nhìn thích thú trong đôi mắt đen của anh phá hủy.

Rất thong thả, Nikolad lôi chiếc khăn tay ra khỏi túi và chùi đi vết son môi màu san hô của người đàn bà tóc đỏ vẫn còn vương trên môi mình, một điều mà anh đã không làm khi anh hôn Jessica. Sau đó anh nắm lấy tay Jessica và nói, “Em yêu, anh muốn em gặp một người bạn cũ, Diana Murray. Diana à, đây là Jessica Stanton.”

Đôi mắt màu xanh đậm rất đáng yêu quay sang Jessica, nhưng biểu cảm trong chúng rất ác ý. Sau đó đôi môi mềm mại tách ra thành một nụ cười. “À, vâng, tôi nghĩ rằng tôi đã từng nghe đến tên cô,” Diana thì thầm.

Bên cạnh cô, Jessica cảm thấy Nikolas trở nên yên lặng như đang đợi một con báo. Cô nắm chặt những ngón tay vào lòng bàn tay và đáp trả, “Vậy ư? Thật là thú vị,” và chuyển sang phần giới thiệu với người đi cùng Diana, người vẫn đang xem xét những gì đang diễn ra với biểu hiện cảnh giác trên mặt, như thể anh ta không muốn dây dưa vào chuyện này.

Mặc cho sự nổi tiếng của Nikolas, hoặc có lẽ là vì nó, mà căn phòng rõ ràng là đang rầm rì bàn tán. Andros đang di chuyển từ nhóm này sang nhóm khác, thực hiện một cách yên lặng những bổn phận của người chủ nhà, do đó tách Nikolas ra khỏi phấn đông của căn phòng. Trong một chốc Nikolas hướng Jessica từ nhóm này tới một nhóm khác, nói chuyện thoải mái, đưa cô vào những cuộc trò chuyện và tuyên bố một cách rõ ràng rằng cô là của anh bằng bàn tay sở hữu của anh trên cánh tay cô hay trên lưng cô, và cô có được sự ủng hộ của anh. Sau đó, một cách tàn nhẫn, cô cảm thấy thế, anh bỏ mặc cô lại và bỏ đi để nói chuyện công việc.

Trong một thoáng cô bị hoảng sợ và cô nhìn xung quanh, tìm kiếm một chỗ ngồi trong góc. Sau đó cô bắt gặp cái nhìn lạnh lẽo của Andros, một cái nhìn mỉa mai và biết rằng anh ta đang mong chờ cô tự biến mình thành một con ngốc. Cô lấy hết can đảm và buộc bản thân mình tiếp cận một nhóm những phụ nữ đang cười và thảo luận về một vở hài kịch mới công chiếu. Mãi cho tới khi cô đã gia nhập nhóm này cô mới thấy Amanda Waring cũng nằm trong số đó. Ngay lập tức một sự im lặng rơi vào giữa những người phụ nữ khi họ nhìn vào cô, đánh giá địa vị của cô và băn khoăn là những thái độ có thể đến mức nào.

Cô hất cằm lên và nói bằng một giọng bình tĩnh, “Chẳng phải vai chính do diễn viên Penelope cái-gì-đó thủ vai là một thành công bất ngờ ở Mỹ vào năm ngoái hay sao?”

“Penelope Durwin,” một người phụ nữ trung niên hơi đầy đặn đáp lại sau đó một lúc. “Vâng, cô ấy được tặng giải thưởng nữ diễn viên xuất sắc nhất, nhưng dường như cô ấy thích những vở kịch sống động hơn là những bộ phim.”

“Bà có phải là người Mỹ không?” Amanda Waring hỏi với một giọng mượt như nhung, quan sát Jessica với đôi mắt sắc lạnh của mình.

“Vâng, tôi sinh ra ở Mỹ” Jessica trả lời. Liệu điều này có biến thành một cuộc phỏng vấn hay không?

“Bà có dự định trở về Mỹ sống không?”

Jessica thở dài. “Hiện tại thì chưa; Tôi thích nước Anh và tôi cảm thấy hài long khi ở đây.”

Cuộc nói chuyện ngưng lại một lúc thật lâu, sau đó Amanda phá vỡ sự im lặng đó. “Cô biết Ngài Constantinos đã lâu chưa?” Dù cho những cảm nghĩ cá nhân của Amanda là gì đi chăng nữa thì trước hết cô ta cũng là một nhà báo, và Jessica là một đề tài thú vị. Còn hơn thế nữa – Jessica là một đề tài thực sự rất tuyệt! Bên cạnh danh tiếng không lấy gì làm hay lắm của riêng mình, thì rõ ràng cô ta còn là nhân tình mới nhất của một trong những người đàn ông quyền lực nhất thế giới, một nhà tỷ phú Hy Lạp rất quyến rũ và khó nắm bắt. Bất kỳ lời nào mà Jessica nói ra cũng đều có thể trở thành tin tức quý giá cả.

“Ồ không, không lâu đâu,” Jessica nói chung chung, và sau đó một giọng nói khác vang lên.

“Với một người như Nikolas, thì không mất nhiều thời gian, phải không, bà Stanton?” giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng là không thân thiện cất lên. Jessica run rẩy khi cô nghe thấy những lời ấy và quay lại nhìn Diana, bắt gặp đôi mắt xanh dương đẹp không tưởng của cô ta.

Jessica yên lặng nhìn vào cô ta một lúc thật lâu và sự im lặng dần trở nên nặng nề hơn đến nỗi nó gần như là đang khiến mọi người nghẹt thở chờ mong được thấy diễn biến tiếp theo. Jessica không thể chỉ tập trung tất cả sự tức giận của mình lại để nâng đỡ mình, nếu có bất kỳ điều gì tương tự thế, cô thấy đáng tiếc cho con người lộng lẫy đang nhìn cô với ác ý rõ ràng. Diana thật sự rất ngưỡng mộ Nikolas, và Jessica biết rất rõ ràng rằng một người phụ nữ sẽ cảm thấy vô vọng như thế nào khi cố cưỡng lại sức quyến rũ của anh, và cả quyền lực của anh nữa. Khi sự im lặng trở nên không thể chịu nổi nữa cô đáp lời một cách nhẹ nhàng, “Như cô đã nói,” và cô quay về phía Amanda Waring. “Chúng tôi đã gặp nhau lần đầu tiên vào thứ bảy vừa rồi,” cô nói, cung cấp cho cô ta nhiều thông tin hơn so với ý định ban đầu của mình, nhưng cô sẽ vô cùng ngu ngốc nếu để cho sự phản đối của cô ta trỗi dậy trong khi cô có thể dễ dàng làm cho chúng lắng xuống.

Và mánh khóe của cô rõ ràng là có hiệu quả. Mắt của Waring sáng lên, và những người phụ nữ khác cũng dần dần tham gia vào cuộc nói chuyện, hỏi han Jessica xem liệu cô có ý định tới thăm Ngài Constantinos trên hòn đảo của anh ta hay không. Họ đã nghe nói rằng điều này thật khó tin; rằng liệu anh ta có rời Anh sớm không; rằng cô có định đi cùng anh không? Trong khi đang trả lời những câu hỏi của họ, Jessica thấy Diana rời khỏi nhóm người và cô nén một tiếng thở dài nhẹ nhõm, vì cô có cảm giác rằng người phụ nữ này đã cố gắng khơi mào một vụ tranh cãi.

Sau đó, buổi tối diễn ra dễ chịu hơn. Những người phụ nữ dường như đã cởi mở hơn một chút khi họ phát hiện ra rằng cô là một cô gái trẻ khá trầm tĩnh và có cách cư xử đúng mực ít nhất là không hành động như thể cô đang thèm khát chồng họ. Bên cạnh đó, với Nikolas Constantinos đang là người tình của cô, họ chắc chắn là cảm thấy đủ an toàn. Mặc dù anh đang đứng bàn chuyện làm ăn với một nhóm người, thì thỉnh thoảng đôi mắt đen của anh vẫn lướt tìm dáng người thanh mảnh của Jessica, như để kiểm tra xem cô có vấn đề gì hay không. Và chắc chắn là tia nhìn cảnh báo của anh cũng khiến những người đàn ông khác tin rằng tiếp cận cô là một ý tường không thông minh một chút nào.

Chỉ duy nhất một lần, khi Jessica bỏ ra khỏi phòng một vài phút để kiểm tra lại tóc cũng như trang điểm của mình là cô cảm thấy không thoái mái. Cô thấy Diana đang nói chuyện rất nghiêm túc với Andros, và ngay khi cô nhìn họ, Andros ném cho cô một cái nhìn lạnh lùng coi thường khiến cô nổi cả da gà. Cô nhanh chóng vào phòng của Nikolas và đứng yên một lúc cố gắng giữ cho nhịp tim đập ngày càng tăng của mình bình thường trở lại, tự nói với bản thân mình rằng cô lẽ ra không nên để một cái nhìn làm cho hoảng sợ. Lạy Chúa, lẽ ra cô đã quen với những cái nhìn như vậy rồi mới phải!

Tiếng gõ cửa khiến cô lắc đầu thoát khỏi nỗi sợ hãi của mình và quay ra mở cửa. Amanda Waring đang đứng ở đó. “Tôi có thể làm phiền cô một chút được không?” cô ta hỏi một cách lạnh lùng.

Từ khóa:
Chương trước Chương sau
Bài viết liên quan
Bình luận