All that glitters

“Đó là lí do tôi giữ lấy em,” anh giải thích, tiếng cười thấp của anh lướt qua tóc cô. “Để ngăn em khỏi bỏ chạy.”

Bốc khói mà bất lực, Jessica quan sát khi anh lấy chìa khóa từ túi của cô và mở cửa, dẫn cô vào bên trong với một cánh tay sắt trên lung cô. Cô từ chối anh và đi vào trong bếp để kiểm tra Samantha. Cô quỳ xuống và gãi gãi sau tai con chó, nhận lấy một cái liếm dễ thương trở lại vào lòng bàn tay. Một chú chó con rúc rich và cô cũng nhận thêm được một cái liếm vào lòng bàn tay khác, rồi Jessica giật nảy mình khi một đôi tay cứng cáp áp vào vai cô và nâng cô lên.

Cô đã có đủ rồi; cô đã quá mệt mỏi với anh và tính kiêu ngạo của anh rồi. cô nổ tung với cơn thịnh nộ, đánh vào mặt anh và vặn mình khỏi cái siết chặt của anh khi anh cố giữ cô dựa vào mình. “Không, chết tiệt anh!” cô nức nở. “Tôi đã nói với anh là tôi sẽ không rồi!”

Samantha giơ chân lên gầm gừ khi thấy cô chủ bị đối đãi thô bạo, nhưng mấy chú cún con lại bắt đầu rên ư ử khi bị bỏ rơi khiến nó phải quay lại với mấy đứa con của mình. Ngay lúc đó Nikolas bế Jessica lên, đi vòng qua cửa nhà bếp, để nó tự đóng lại sau lưng. Anh thậm chí không cả đến hít thở khó khăn khi giữ cô trên tay, và việc này khiến cô thấy thật tức giận. Cô cong lưng lên, nỗ lực đá lung tung mong có thể rời khỏi vòng tay ấy; cô đấm vào vòm ngực rộng và khi điều đó cũng không ngăn cản được anh thì cô bắt đầu mở miệng rên la. Anh nhanh chóng ấn đầu cô vào vai mình khiến tiếng hét của cô ngay lập lức bị cơ thể anh ngăn cản. Không nhìn thấy gì và cũng không thở được vì giận dữ, cô gần như nghẹt thở khi anh đột ngột buông cô ra.

Cô bị ném rơi xuống chỗ đệm mềm rồi ngay lập tức bị bao phủ bởi cơ thể rắn chắc của anh khi anh cúi xuống cô. “Chết tiệt, lại nữa.” anh rít lên, duỗi thẳng cánh tay chặn hai bên cạnh đầu cô. Trong thoáng chốc kinh hoàng cô đã nghĩ anh sẽ giơ tay tát cô, khiến cô vội vã nín thở, nhưng không có gì xảy ra. Mặc dù anh đã bật ngọn đèn ở cạnh sofa và đèn trong phòng tắm, nhưng cô vẫn không nhận ra nơi họ đang ngồi cho đến khi anh bật hết đèn lên và giờ cô đang ở trong phòng khách sáng sủa, thoải mái của cô.

“Em bị làm sao vậy?” anh quát lên.

Cô chớp mắt. Anh không đánh cô ư? Chắc chắn anh đã cư xử thô bạo với cô! Ngay cả bây giờ khi anh đang đè đôi chân to khỏe lên cô và cô biết cái váy của cô đã bị kéo lên trên đầu gối. Cô ngọ nguậy không ngừng bên dưới anh và anh đè lên cô nhiều hơn như một sự cảnh cáo. “Sao nào?” anh gầm gừ.

“Nhưng … em nghĩ … anh đã không tấn công em?” cô nói, hàng lông mày nhăn nhó. “Em đã nghĩ anh sẽ làm vậy, và Samantha cũng vậy.”

“Nếu như anh có tấn công em, thì tình huống đã đảo ngược trước khi anh đi quá xa rồi,” anh cáu kỉnh nói. “Chết tiệt Jessica, em không biết em hấp dẫn … và đáng ghét thế nào đâu…” Anh thấp giọng nói, đôi mắt đen di chuyển đến đôi môi cô. Cô chợt cảm thấy lúng túng, vội quay đầu đi, thì thào muốn nói “Không”, nhưng anh đã giữ lấy mặt cô bằng cả hai tay và ghé sát môi vào. Khi anh chỉ còn cách cô một hơi thở ngắn, cô vội tìm cách thoát ra, nhưng đã quá muộn. Môi anh cuồng nhiệt áp lên môi cô, ép tách miệng cô mở ra, phủ đầy bằng hơi thở ấm áp thơm mùi rượu của anh. Đầu lưỡi cũng theo đó mà khám phá, mơn trớn bên trong miệng cô, nếm náp mùi vị của cô, khiến cho tâm trí cô quay cuồng.

Cô sợ hãi dưới sức ép của cơ thể to lớn mạnh mẽ của anh và trong khoảnh khắc cô dùng đôi tay mảnh dẻ của mình đẩy vô ích vào đôi vai vững chắc của anh. Nhưng nụ hôn của anh quá nồng nhiệt và anh cũng không làm đau cô, mà cô thì chưa bao giờ được hôn như thế này. Lúc này – chỉ lúc này thôi, cô tự hứa với bản thân mình – cô cho phép mình vòng tay qua anh, hưởng ứng lại và hôn đáp trả anh. Tay cô trượt từ đôi vai rộng lớn của anh, vòng lên ôm vào cổ, đầu lưỡi rụt rè tiến tới; sau đó cô không còn lựa chọn đáp trả lại những vuốt ve của anh hay không nữa. Rùng mình anh càng siết chặt lấy cô hơn và nụ hôn của anh hoang dã, cướp bóc, thèm khát hút lấy hơi thở của cô. Anh thấp giọng thì thầm gì đó, khiến cô mụ mị một lúc lâu mới nhận ra anh đã nói tiếng Pháp và hiểu được anh nói cái gì. Khi hiểu được rồi thì mặt cô nóng bừng và cô cố đẩy anh ra nhưng cô vẫn bất lực trước anh.

Anh trượt 1 tay xuống dưới cổ cô và khéo léo tháo khóa của dây áo lót. Khi miệng anh rời khỏi và trượt xuống chỗ hõm ở cổ của cô, cô như tắc thở “Không”, nhưng anh không hề chú ý đến. Môi anh kéo dây áo lót của cô xuống khi anh gieo những nụ hôn nóng bỏng lên vai và chỗ xương quai xanh của cô, liếm lên những điểm nhạy cảm trên vai cho đến khi cô gần như quên mất sự sợ hãi của chính mình và run lên vì sung sướng, vòng tay ôm chặt lấy thân người của anh. Anh trở nên thiếu kiên nhẫn với mấy cái dây áo của cô, và thô lỗ giật mạnh chúng, nhằm phơi bày toàn bộ thân trên của cô cho đến khi miệng anh tìm được đường đi lang thang, sự kinh hoàng bùng nổ trong Jessica như núi lửa phun trào.

Kìm nén tiếng khóc cô giãy giụa điên cuồng trong vòng tay anh, một tay giữ lấy áo, tay còn lại cố đẩy đầu anh ra khỏi cô. Anh gầm gừ tức giận và kéo tay cô để lên trên phía đầu, lần mò tới những phần khác của váy cô bằng tay còn lại. Tim cô như ngừng đập và bằng 1 nỗ lực phi thường cô giật được tay ra, đánh vào anh. “Không!” cô òa khóc, trở nên kích động. “Không, Nikolas, đừng; em xin anh.”

Anh nhấn chìm lời nói của cô bằng sức ép mạnh mẽ của miệng mình và cô kinh hoàng nhận ra rằng cô không thể kiểm soát được anh; anh nhất quyết phải có được cô. Tiếng nức nở bật ra và cô mặc kệ váy áo mình để đánh anh bằng cả hai tay, gào khóc và van xin anh dừng lại, “Không! Không…” Anh rời khỏi môi cô và cô vội kêu van , “Xin anh, Nikolas! Đừng mà!”

Những di chuyển cuồng bạo của tay anh dừng lại nhưng anh vẫn ngồi đó, hơi thở anh dồn dập. Cô run rẩy nức nở, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đầm đìa nước mắt. Anh rên rỉ trong cổ họng và trượt xuống khỏi sofa, quỳ xuống và ngả đầu lên tấm đệm cạnh cô. Im lặng tràn ngập căn phòng một lần nữa và cô cố kìm nén những giọt nước mắt. Ngập ngừng cô đặt tay lên đầu anh, luồn những ngón tay cô vào mái tóc dày của anh, không hiểu nổi mong muốn của cô là xoa dịu anh nhưng không thể chống cự lại sự thôi thúc này. Anh run rẩy trước sự động chạm của tay cô, còn cô thì ngửi thấy mùi vị nam tính trên người anh, nét nam tính của làn da, và cô nhận ra anh quyến rũ như thế nào. Nhưng anh đã dừng lại, sau tất cả anh đã không ép buộc cô, và cô có thể cảm nhận thấy sự căm ghét của mình đã mất đi. Với tất cả kinh nghiệm của mình cô biết về đàn ông đủ để nhận ra anh đã vật lộn với chính mình ra sao để bị kích động và sau đó dừng lại, và cô thực sự biết ơn anh sâu sắc.

Cuối cùng thì anh cũng nâng đầu lên, và cô thở hổn hển trong căng thẳng, những biểu hiện cứng rắn hiển hiện trên mặt anh. “Chỉnh lại váy của em đi,” anh nói nặng nề, “hoặc không có thể sẽ quá muộn đấy.”

Cô vội vàng cài lại móc áo và kéo giật cái váy qua chân. Cô sẽ thích ngồi dậy hơn, nhưng với anh quá gần như thế này thì điều đó sẽ trở nên ngượng nghịu, vậy nên cô vẫn nằm dưới tấm lót nệm cho đến khi anh di chuyển. anh vuốt bàn tay một cách mệt mỏi qua mái tóc. “Có lẽ nó đúng là đủ rồi,” anh nói sau một lúc, bắt đầu dời chân. “Chúng ta không có sự chuẩn bị, và anh biết anh có thể làm— Đó có phải là điều làm em hoảng sợ không, Jessica? Về nguy cơ có thể có những đứa trẻ không mong muốn ấy?”

Giọng cô khan khàn khi cô nói. “không, không, không phải thế”. Chỉ là anh…làm tôi sợ.” cô ngồi dậy và vuốt hai má bằng lòng bàn tay. Anh nhìn vào cô và dứt khoát đưa cho cô chiếc khăn tay mà cô đã sử dụng gần đây, để lau khô mắt cô khi anh đến lần đầu tiên—Nó chỉ mới xảy ra có vài giờ thôi sao? Cô cầm lấy chiếc khăn vuông và lau khô mặt cô, rồi trả nó lại cho anh.

Anh bật cười ngắn gọn, thô ráp. “Vậy ra tôi làm em sợ? Tôi muốn làm rất nhiều điều với em, nhưng làm em hoảng sợ không nằm trong số chúng. Em là một phụ nữ nguy hiểm, em yêu, làm chết người với sự quyến rũ của em. Em để lại một người đàn ông nhức nhối và trống trải sau khi em giật ra xa.” Anh hít sâu vào và bắt đầu cài cúc áo, và chỉ sau đó cô mới nhận ra rằng bằng cách nào đó mà áo khoác của anh đã được tuột hẳn ra còn áo sơ mi của anh thì được cởi cúc và kéo tuột xuống tận quần. cô không có chút trí nhớ nào về việc anh cởi áo, nhưng cô chỉ là không thể nhớ nổi, bởi bàn tay bận rộn của anh trên người cô đã không cho cô có cơ hội để làm điều đó.

Khuôn mặt anh vẫn căng ra, cô căng thẳng và nói trong một tiếng thì thầm. “Em xin lỗi, Nikolas.”

“Anh cũng vậy, em yêu.” Cái nhìn đen tối của anh lướt qua cô và một ánh cười chạm đến môi anh. “Nhưng giờ em đã gọi anh là Nikolas, vậy nên có điều gì đó đã đạt được.” anh nhét áo vào trong quần và ngả xuống ghế sofa bên cạnh cô. “Anh muốn gặp lại em lần nữa, và sớm thôi,” anh nói, nắm lấy tay cô. “Em sẽ đi chơi thuyền với anh vào ngày mai chứ? Anh hứa là anh sẽ không bổ nhào vào em; Anh sẽ không làm em sợ như anh đã làm tối nay. Anh sẽ cho em thời gian để biết về anh, để nhận ra rằng em sẽ hoàn toàn an toàn với anh. Bất cứ thằng nào làm em sợ hãi với đàn ông đều đáng bị bắn, nhưng nó sẽ không như thế đối với anh. Rồi em sẽ thấy,” anh nói khuyến khích.

An toàn? Cô sẽ an toàn với người đàn ông này ư? Cô cực kì nghi ngờ điều đó, nhưng anh đã tốt đẹp hơn là cô mong đợi và cô không muốn làm anh giận dữ, vậy nên cô hạ giọng. “Em không nghĩ vậy, Nikolas. Không phải ngày mai. Nó quá sớm.”

Miệng anh nhấn thành một đường báo hiệu điều không lành, rồi anh thở dài và quay đi. “Anh sẽ gọi cho em vào ngày mai, và đừng có cố làm bất cứ điều ngớ ngẩn gì như là trốn anh. Anh sẽ chỉ tìm em thôi, em có thể sẽ không thích cái kết quả lắm đâu. Anh sẽ không chậm trễ như thế lần nữa đâu. Em có hiểu không?”

“Tôi hiểu là anh đang đe dọa tôi đấy!” cô nói mạnh mẽ.

Anh bất ngờ cười toe toét. “Em sẽ an toàn chừng nào em không thôi thúc anh, Jessica. Anh muốn em, nhưng anh có thể chờ.”

Jessica hất đầu lên. “Anh có thể phải chờ lâu đấy,” cô cảm thấy bị ép buộc phải cảnh báo.

“Hoặc có thể là cũng ngắn thôi,” anh cảnh báo lại. “Như anh đã nói, anh sẽ gọi cho em vào ngày mai. Nghĩ về chuyến du thuyền nhé; em sẽ thích nó đấy.”

“Tôi chưa từng đi chơi thuyền trước đây; Tôi chưa biết trải nghiệm nào hết. Tôi có thể bị say sóng.”

“Thật thú vị được dạy em những điều em chưa biết,” anh nói, và ý anh còn hơn là đi chơi thuyền nữa. anh vươn người và ấn một nụ hôn ấm áp lên môi cô, rồi kéo lại trước khi cô có thể phản ứng lại hay từ chối. “Anh đi đây. Chúc ngủ ngon, Jessica.”

“Chúc ngủ ngon, Nikolas.” Thật dư thừa để nói chúc ngủ ngon với Nikolas như thể những khoảnh khắc đam mê và kinh hoàng đó chưa bao giờ xảy ra vậy. Cô quan sát khi anh nhặt chiếc áo khoác từ dưới sàn lên, cơ thể cao lớn không chút mỡ thừa của anh chuyển động uyển chuyển như một con hổ. Khi anh đi rồi, ngôi nhà thật trống trải và im ắng, và cô có một cảm giác chìm đắm rằng Nikolas Constantinos sẽ lật bỏ được lớp vỏ ngoài của đời cô.

Từ khóa:
Chương trước Chương sau
Bài viết liên quan
Bình luận