All that glitters

Cô tự hỏi rằng anh đã từng là chủ đề của mấy câu chuyện ngồi lê đôi mách xấu xa mà cô đã cam chịu hay chưa, nhưng mặc dù những tờ báo luôn đề cập đến chuyện anh kết thúc một giao dịch hay bay đến đây và đó cho những hội nghị, vài lần đề cập mơ hồ tới những “người phụ nữ dễ thương” gần đây nhất của anh cô không thể nhớ lại những gì liên quan đến cuộc sống riêng tư của anh. Anh đã nói anh sống trên một hòn đảo…

“Hòn đảo anh sống tên là gì?” cô hỏi, vì bất cứ một chủ đề an toàn nào, và cô vô cùng cần đến một thứ gì đó giúp cô lấy lại bình tĩnh.

Hàng lông mày giễu cợt nhướng lên. “Tôi sống ở một hòn đảo thuộc Zenas, nó có nghĩa là món quà của Zeus (Zớt), hay là, vài cái tên loằng ngoằng đã được dịch ra, món quà của những vị thần. Tôi sử dụng tên tiếng Hy lạp của vị thần đó, tất nhiên; tên tiếng La mã là Jupiter.”

“Ừm,” cô nói. “Anh đã sống ở đó bao lâu?”

Hàng lông mày nhướng cao hơn. “Tôi sinh ra ở đó. Tôi là chủ của nó”

“Ồ.” Tất nhiên là vậy rồi; Sao anh lại phải sống ở hòn đảo của một ai khác chứ? Và cô đã quên mất, nhưng giờ cô đã nhớ ra, những gì anh đã nói về việc trưởng thành hoang dã trên hòn đảo. “Đó là một hòn đảo rất lớn à? Còn ai khác sống ở đó không, hay chỉ có một mình anh trong sự ẩn dật của mình?”

Anh mỉm cười “Hòn đảo dài chừng 10 dặm và rộng khoảng 5 dặm. Có 1 làng chài nhỏ và mọi người chăn thả đàn dê trên những quả đồi. Mẹ tôi sống trong căn biệt thự của nhà trong nhiều năm rồi, bà không còn thích đi du lịch nữa, và dĩ nhiên, ở đó có cả người giúp việc nữa. Tôi nghĩ có khoảng 200 người trên đảo và các loại dê, gà, chó, cùng vài con bò.”

Nghe thật thú vị và trong chốc lát cô quên đi những rắc rối của mình khi cô mơ về một cuộc sống yên tĩnh, giản dị. Ánh mắt cô rực sáng khi cô nói, “Sao anh có thể chịu được việc rời khỏi đó?”

Anh nhún vai. “Tôi có nhiều mối quan tâm đòi hỏi thời gian và sức lực, và mặc dù tôi luôn coi hòn đảo là nhà của mình thì tôi cũng không phải là một ẩn sĩ. Thế giới hiện đại cũng có sức hấp dẫn của nó.” Anh nâng cốc rượu lên với cô và cô hiểu sức hấp dẫn của thế giới rộng lớn này chính là phụ nữ. Dĩ nhiên rồi, trên một hòn đảo Hy Lạp nhỏ bé những người phụ nữ trẻ sẽ bị đối xử nghiêm khắc cho đến khi họ kết hôn, và một người đàn ông sung sức thì muốn được thỏa mãn nhiều hơn nữa những ham muốn cơ bản của họ.

Cử chỉ nâng cốc cùng cô đã lôi kéo sự chú ý của cô quay lại với chiếc ly của mình, và cô nhận ra nó đã gần hết. “Liệu tôi uống thêm được không?”

“Không,” anh nhẹ nhàng từ chối. “Em đã uống hai cốc rồi và em cứ gẩy thức ăn xung quanh đĩa thay vì ăn chúng. Em sẽ say nếu em uống tiếp. Ăn phần của em đi hay em không thích chúng? Liệu tôi có phải trả chúng lại cho nhà bếp không?”

“Không, đồ ăn rất ngon, cám ơn anh.” Cô còn có thể nói gì được nhỉ? Đó là sự thật mà.

“Vậy tại sao em không ăn?”

Jessica nhìn anh chăm chú, sau đó quyết định rằng anh đã là một cậu nhóc to xác và anh chắc chắn có khả năng biết rõ được sự thật. “Tôi không thực sự hài lòng với bản thân mình,” cô nói, “Anh đúng là đã tạo áp lực cho tôi.”

Môi anh giật giật trong sự thích thú. “Tôi không gây áp lực với em, nhưng em lại gây áp lực với công việc của tôi theo những cách khác! Từ khi gặp em, tôi hoàn toàn thông cảm với sự ngu ngốc của Robert Stanton, ngoại trừ bất cứ sự mong đợi lạc quan thái quá nào đó của ông ta ra. Em là một người phụ nữ quyến rũ, ngay cả khi em lăng mạ tôi.”

Cô chưa bào giờ đề cập về mối quan hệ giữa cô và Robert với bất kỳ ai, nhưng giờ cô muốn khóc to lên rằng cô yêu ông, và mọi người đã nghĩ sai về chuyện của họ. Chỉ những năm giữ mình cô độc mới giúp cô không gào khóc vì đau khổ, nhưng cô vẫn cho phép mình đưa ra lời nhận xét của cô, “Robert là người ít ngu ngốc nhất mà tôi từng biết. Ông ấy luôn biết chính xác việc ông ấy làm.”

Nikolas nheo mắt nhìn cô. “Em nói rằng ông ấy biết em kết hôn với ông chỉ vì tiền?”

“Tôi không nói gì tương tự như vậy cả,” cô đáp trả khắc nghiệt. “Tôi sẽ không thảo luận về hôn nhân của tôi với anh; đó không phải việc của anh. Nếu anh đã ăn xong rồi thì tôi muốn về nhà bây giờ.”

“Tôi ăn xong rồi,” anh nói, nhìn chăm chú vào đĩa của cô.

“Tuy vậy em hầu như chưa ăn gì cả. Em cần thức ăn hấp thu chỗ rượu mà em đã uống, và chúng ta sẽ chưa đi cho đến khi em ăn xong.”

“Tôi sẽ nuốt chửng chỗ đồ ăn này nếu việc đó giúp tôi thoát khỏi công việc của anh,” cô lẩm bẩm khi cầm dĩa và xiên một miếng thịt.

Anh đợi cho đến khi cô cho miếng thịt vào miệng và nhai, rồi anh mới nói, “Nhưng nó sẽ không như vậy. Nếu tôi nhớ chính xác thì em đã mời tôi lên gác khi tôi đưa em về nhà. Để thỏa mãn “yêu cầu nhỏ bé kỳ quặc” của tôi, tôi nghĩ em đã nói ra điều đó như thế nào. Và tôi chấp nhận lời mời của em.”

Jessica nuốt xuống và tấn công một miếng thịt khác. “Anh hiểu nhầm rồi,” cô lạnh lùng nói. “Tôi sẽ không để anh vào nhà, ở một mình trong phòng của tôi.”

“Căn hộ của anh cũng được vậy,” anh trả lời, ánh mắt lấp lánh. “hay trên mặt đất, nếu em thấy khó khăn trong việc đó.”

“Giờ thì nghe đây,” cô cáu kỉnh, ném chiếc dĩa xuống tạo nên tiếng lách cách. “Mọi chuyện đã đi quá xa rồi. Tôi muốn anh hiểu cho chính xác vào: Tôi không rảnh rỗi! Không với anh hay với bất cứ người nào khác, và nếu anh chạm vào tôi, tôi sẽ hét cho đến khi cả London này nghe thấy tiếng tôi.”

“Nếu em có thể,” anh thì thầm. “Em không tưởng tượng được rằng anh có khả năng dập tắt mọi tiếng hét phải không, Jessica?”

“Hả?” cô hỏi lại, một bên lông mày nhướn lên. “Anh là tên hãm hiếp à? Bởi vì đó là hành động cưỡng bức, không nghi ngờ gì nữa. Tôi sẽ không chơi khó nữa; tôi hoàn toàn nghiêm túc. Tôi không muốn anh.”

“Em sẽ,” anh trả lời đầy tự tin, và cô muốn hét lên ngay bây giờ, cực kỳ thất vọng. Có thể anh thực sự ngu ngốc, lòng tự trọng của anh là bất khả xâm phạm, đến mức anh không thể đơn giản tin rằng cô không muốn lên giường cùng anh. Tốt thôi, nếu anh không tin là cô có thể hét lên, thì anh chắc chắn sẽ ngạc nhiên nếu anh cố thử làm gì đó với cô!

Trong một cử động nhanh nhẹn, cô đứng dậy, quyết định không ngồi đây thêm 1 chút nào nữa. “Cám ơn anh về bữa tối,” cô nói. “Tôi cho rằng tốt nhất tôi nên đi taxi về, và tôi sẽ để Charles liên lạc với anh vào thứ hai về việc chuyển nhượng những cổ phần.”

Anh cũng đứng dậy, bình tĩnh để khăn ăn sang một bên. “Anh sẽ đưa em về nhà,” anh nói, “nếu anh phải kéo em ra xe. Giờ thì em muốn đi ra cửa một cách đường hoàng hay vị anh vác lên vai? Trước khi em quyết định, để anh đảm bảo với em rằng sẽ không có ai cứu giúp em đâu. Em biết tiền có tác dụng của nó mà”

“Đúng, em biết,” cô đồng ý một cách thờ ơ. “Tiền cho phép một vài người cư xử như những tên côn đồ không sợ bị trừng phạt. Được thôi, chúng ta đi được chưa?”

Anh mỉm cười đầy chiến thắng và đặt hóa đơn lên bàn, và mặc dù giận dữ, cô vẫn giật mình vì con số trên tờ giấy anh vừa đặt xuống. Cô nhìn lên đúng lúc thấy anh gật đầu với người quản lý, và họ đi về phía căn phòng để áo khoác. Nikolas nhận lại áo choàng và lịch sự khoác nó lên vai cô, tay anh nấn ná trong khoảnh khắc khi ngón tay của anh di chuyển trên làn da mịn màng của cô. ánh đèn flash lóe lên cho cô thấy bọn họ đã bị chụp hình lại và vô tình Jessica dựa vào anh trong nỗ lực lẩn trốn. Tay anh siết chặt lấy vai cô và anh cau mày khi nhìn xuống vẻ mặt xanh xao của cô. Anh nhìn quanh tìm kiếm tên thợ ảnh và mặc dù anh không nói gì, Jessica vẫn nghe thấy lời thì thầm xin lỗi đâu đó đằng sau họ. Sau đó Nikolas luồn tay quanh eo cô một cách vững chắc và đưa cô ra ngoài, đến chỗ xe của anh. Khi người gác cổng và người đàn ông trẻ tuổi đã ở ngoài tầm nghe của họ và Nikolas thấy cô đã ngồi an toàn trên ghế, anh nói, “tại sao em lại bồn chồn mỗi khi đèn flash lóe lên vậy?”

“Tôi không thích công khai,” cô thì thầm.

“Chắc chắn đó không phải vấn đề em có thích hay không,” anh nhẹ nhàng nói. “Em hành động như thể em biết đó là gì, và em chắc chắn đã hành động như thế cho đến bây giờ. Cuộc hôn nhân của em chắc hẳn là miếng mồi ngon của giới báo chí.”

“Tôi biết việc đó,” cô nói. “Tôi đã bị gọi là con khốn ngay trước mặt, và vô số những từ tồi tệ khác sau lưng, nhưng không có nghĩa là tôi sẽ làm quen với nó. Khi đó tôi mới mười tám, thưa Ngài Constantinos” – cô nhấn mạnh – “và tôi bị báo chí lăng mạ. Tôi không bao giờ có thể quên được.”

“Em sẽ không ai chú ý khi em cưới một người giàu có và già hơn em với danh tiếng của Robert Stanton à?” anh gần như gầm gừ. “Vì Chúa, Jessica, em có tất cả mà lại cầu xin không bị lăng mạ!”

“Vì vậy tôi đã khám phá ra,” cô nói, “Robert và tôi ngừng đi đến những nơi đông đúc khi rõ ràng là tôi sẽ không bao giờ được chấp nhận với tư cách là vợ của ông ấy, mặc dù ông ấy không quan tâm đến tài sản riêng của mình. Ông nói rằng ông đã nhận ra ai là bạn bè thực sự của ông, và chỉ có vài người như vậy. Ông dường như cũng yêu mến bọn họ, và không bao giờ nói bất cứ điều gì cho thấy ông muốn một cuộc sống khác, ít nhất là từ những gì tôi nghe được. Robert có lòng tốt vô hạn định.” Cô dừng lại vì phát hiện ra rằng những kỷ niệm về Robert giúp cô bình tĩnh. Ông nhìn cuộc sống một cách rõ ràng, không ảo tưởng và với tính hài hước tuyệt vời. Liệu ông sẽ nghĩ gì về người đàn ông đầy dã tâm đang ngồi bên cạnh cô đây?

Anh lái xe trong yên lặng khi cô ngả đầu ra sau và nhắm mắt lại, mệt mỏi và kiệt quệ. Sau cùng thì, đây là một ngày dài, và những chuyện tồi tệ vẫn đến, trừ khi anh quyết định hành động đứng đắn và để cô một mình. Nhưng bằng cách nào đó cô ngờ rằng Nikolas Constantinos đã từng hành động trái với ý muốn của bản thân, vậy nên cô đã dốc hết sức mình cho một cuộc chiến.

Khi anh lái xe vào mặt bên ngôi nhà của cô, cô cảm thấy thật tốt khi Salie và Joel ở nhà và vẫn còn thức, mặc dù đồng hồ của cô đã chỉ 10h30. Anh tắt máy và bỏ chìa khóa vào túi, rồi ra ngoài và đi vòng qua để mở cửa cho cô. Anh vươn vào trong và giúp cô túm lại chiếc váy, rồi bế cô ra khỏi xe. “Tôi không phải người tàn phế,” cô nói cáu kỉnh khi tay anh trượt lên eo cô và kéo cô vào lòng anh.

Từ khóa:
Chương trước Chương sau
Bài viết liên quan
Bình luận