All that glitters

“Kì diệu,” anh đồng ý. Nụ cười phai nhạt dần trên đôi môi anh và anh thăm dò khuôn mặt đang ngẩng lên nhìn anh. Khi anh nói, giọng nói anh thấp và bình thản. “Bây giờ mọi thứ đều tốt; nước mắt của cô đã khô, và cô là người đàn bà trẻ, may mắn. Lúc đến đây tôi đã xác định sẽ làm lay chuyển thái độ của cô. Tôi đề nghị cô không nên trì hoãn với tôi nữa, Jessica. Vì tính khí của tôi”_ Đôi vai rộng khẽ nhún xuống, cứ như trong việc chấp nhận một cái gì đó anh không thể thay đổi_ “rất không bình tĩnh”

Ý thức mơ màng, cô nhận ra việc anh đã sử dụng tên cô, và chiếc lưỡi anh đã có vẻ nấn ná trong những âm tiết đó, sau đó cô vội vàng đặt tay lên cánh tay anh. “Tôi xin lỗi,” cô xin lỗi một cách ấm áp. “Tôi sẽ không làm điều đó nếu như tôi đã không quá lo lắng về Samantha. Tôi đã cố gọi cho bác sĩ thú y.”

“Bây giờ tôi nhận ra điều đó. Nhưng lúc nãy tôi nghĩ cô chỉ đang tống khứ tôi đi, và cũng rất thô lỗ. Dù sao chăng nữa, tôi đã không trong tâm trạng tốt sau khi cô thoát ra khỏi tôi chiều nay. Nhưng khi tôi nhìn cô…” Đôi mắt anh nheo lại khi đưa mắt nhìn ngang nhìn dọc cô lần nữa. “Cô làm tôi quên hết cơn giận dữ của mình.”

Cô ngây người ra nhìn anh chằm chằm một lúc trước khi cô nhận ra, cô không phủ một lớp trang điểm nào trên mặt, tóc cô lộn xộn xõa xuống vai, và tệ hơn tất cả, cô đang đi chân không! Thắc mắc tại sao anh vẫn nhận ra cô! Thay vì định tiến tới chà đạp người phụ nữ của thế giới thượng lưu, anh lại tìm thấy một cô gái lôi thôi, mít ướt. Nét ửng hồng lan tỏa trên đôi má cô.

Lo lắng, cô kéo một lọn tóc ra khỏi mặt. “Tôi_ ừmm_ tôi phải trông nhếch nhác lắm,” cô lắp bắp, và anh vươn tới và chạm vào mái tóc vàng óng của cô, làm cô quên mất nửa câu còn lại định nói là gì.

“Không, em không trông nhếch nhác,” anh khẳng định một cách lơ đãng, ngắm nhìn mái tóc trượt dài xuống những ngón tay anh. “Cô trông trẻ một cách khuấy động, nhưng lại rất đáng yêu vì hàng mi đẫm lệ và mí mắt sưng phồng.” Đôi mắt đen của anh chợt quay lại nhìn nàng. “Cô đã dùng bữa tối chưa, Jessica?”

“Ăn tối?” cô hỏi mơ hồ, trước khi trong đầu tưởng tượng cô tự đá vào mình vì không phản ứng nhanh hơn và cam đoan với anh rằng cô đã thực sự có bữa ăn của mình.

“Vâng, ăn tối,” anh chế giễu. “Tôi có thể thấy cô vẫn chưa. Thay đồ nhanh đi và tôi sẽ chở cô ra ngoài ăn tối. Chúng ta vẫn còn chuyện phải bàn và tôi nghĩ nó sẽ khôn ngoan hơn nếu không thảo luận ở nơi riêng tư, như nhà của cô.”

Cô không chắc ý đó của anh nghĩa là gì, nhưng cô biết tốt hơn là không nên yêu cầu một sự giải thích. Cô miễn cưỡng đồng ý. “Nó sẽ làm tôi mất khoảng 10 phút,” cô nói. “Anh có thích uống gì đó không trong khi tôi thay quần áo?”

“Không, tôi sẽ chờ cho đến khi cô xong,” anh nói

Jessica chạy lên cầu thang và rửa mặt bằng nước lạnh, nó làm cô cảm thấy khá lên. Khi cô trang điểm, cô để ý thấy môi cô cong lên với nụ cười khẽ, và nó sẽ không biến mất. Khi cô hoàn thành xong việc trang điểm, cô tự ngắm bản thân và bị lo âu bởi hình ảnh của cô trong gương. Bởi vì cơn khóc tức tưởi lúc nảy làm mí mắt cô sưng húp, nhưng với lớp phấn mắt và mascara phủ lên, chúng chỉ trong có vẻ buồn ngủ và tròng mắt phảng phất vẻ u sầu, màu xanh ươn ướt, đôi mắt dài Ai Cập chất chứa ánh nhìn đam mê được thỏa mãn. Đôi má nở rộ với sắc màu tự nhiên, vì trái tim đang đập rộn ràng trong lòng ngực, và cô cảm thấy thôi thúc rung động trên môi, làm nó vẫn mỉm cười.

Bởi vì giờ là buổi tối, nên cô xoắn tóc thành từng lọn trên đỉnh đầu và kẹp nó lại với cái móc hình con bướm bằng vàng. Cô sẽ mặc váy dài, và cô biết chính xác cái nào cô muốn. Đôi tay cô rung nhẹ khi cô lôi nó ra khỏi tủ, một cái dây nơ lụa màu trắng tinh khiết. Cô bứơc vào trong nó và kéo vạt áo lên, sau đó siết chặt dây đai sau cỗ. Bộ uốn quanh khuôn ngực cô như một làn da khác, những dãi lụa rủ xuống trong những nếp gấp duyên dáng thả dài xuống đôi chân cô_thực ra thì chiếc váy dài khỏi đôi chân qua, cho tới khi cô bước vào trong đôi giày. Độ dài thật hoàn hảo. Cô choàng một tấm khăn choàng vàng quanh cánh tay và cô đã sẵn sàng, ngoại trừ nhét vào trong chiếc ví nhỏ đi dự tiệc cây lược và thỏi son_ và ghi nhớ lấy theo chiếc chìa khóa nhà vào phút cuối. Cô phải bước xuống cầu thang một cách trang nghiêm hơn lúc cô đi lên, để cho các dây giày thanh nhã của cô không bị tuột ra, và cô chỉ vừa đi xuống nửa đường thi Nikolas đã xuất hiện từ phòng khách và đến đứng ở chân cầu thang, chờ đợi cô. Ánh mắt anh bao trọn từng inch của cô trong lớp lụa trắng lung linh và cô rung lên dưới biểu hiện đó cứ như cô có thể nhìn thấu bên trong chúng. Anh trông…đói khát. Hoặc…gì nữa?

Khi cô xuống tới bậc dưới cùng, cô dừng lại và nhìn anh ta, hết lần này đến lần khác, nhưng cô vẫn không quyết định được cái vẻ lấp lánh trong đôi mắt sâu đen ấy là gì. Anh đặt tay lên cánh tay cô và dìu cô xuống bậc cuối, sau đó không nói một lời, kéo tấm khăn choàng và khoác nó trên đôi vai trần của cô. Cô rung lên một cách vô thức dưới cái chạm của anh, và cái nhìn của anh nhanh chóng hướng lên cô; lúc này tất cả những gì cô có thể làm là đối diện với nó, vì cô đã để mình bị khuấy động bởi cái chạm nhẹ của những ngón tay anh.

“Cô…quá đẹp,” anh nói thì thào.

Ý đó là gì vậy? Cô liếm môi không chắc chắn và đôi tay anh siết chặt trên vai cô; một cái nhìn hướng lên thoáng qua để khám phá ra ánh nhìn của anh lướt nhanh qua lưỡi cô. Tim cô thình lình nhảy lên một cách hoang dại phản ứng lại cái nhìn mà cô thấy, nhưng anh đã bỏ tay ra khỏi cô và bước lùi lại.

“Nếu chúng ta không đi bây giờ, thì chúng ta sẽ không đi được luôn,” anh nói, và cô biết chính xác ý đó là gì. Anh muốn cô. Anh đã không thưà nhận rằng anh luôn cố gắng sử dụng sức quyến rũ theo trình tự để đoạt được người phụ nữ theo cách riêng của mình, phải vậy không?

Anh chắc chắn phải muốn những cổ phần đó, cô thầm nghĩ, bây giờ cảm thấy thoải mái hơn khi cô quyết định rằng anh chỉ thể hiện cử chỉ say đắm để tiếp cận cô vì những cổ phần. Constantinos trong trạng thái say đắm thật sự chắc phải phá hủy khả năng nhận thức của phụ nữ, cô nghĩ, nhưng giác quan nhạy bén của cô đã bình tĩnh với nhận xét những thứ anh chi phối và cô có thể suy nghĩ rõ ràng lần nữa. Cô cho là cô sẽ phải bán những cổ phần; Charles đã khuyên như thế, và bây giờ cô biết chắc chắn cô sẽ không thể tiếp tục coi thường người đàn ông này. Cô sẽ nói với anh ta trong bữa tối rằng cô sẽ sẵn sàn bán những cổ phần cho anh ta.

Anh đã bật tất cả những bóng đèn, ngoại trừ chỗ tối lờ mờ trong bếp cho Samantha, và bây giờ anh kiểm tra chắc chắn cánh cửa được khóa sau lưng họ. “Cô không có bất kì người giúp việc nào sống cùng với cô?” anh hỏi, cau mày, tay trượt xuống khuỷu tay cô khi họ đi tới chiếc xe của anh.

“Không” cô trả lời, vui thích hiện rõ trong giọng nói. “Tôi không quá bề bộn và tôi cũng không ăn quá nhiều, do đó toi không cần người giúp việc nào cả.”

“Vậy điều đó có nghĩa là cô ở một mình vào ban đêm.”

“Tôi không sợ, không khi ở với Samantha. Nó sẽ sủa khi nghe thấy tiếng bước chân lạ, và bên cạnh đó, Sallie và Joel Reese ở phía bên cạnh, nên tôi không thực sự cô đơn.

Anh mở cửa chiếc xe thể thao và giúp cô ngồi vào trong, sau đó đi vòng qua phía anh. Cô thắt dây an toàn, nhìn thích thú vào những mặt số và đồng hồ đo khác nhau. Cái này trong giống như buồng lái máy bay, và chiếc xe thật kì quặc với những gì cô nghĩ ở anh ta. Chiếc xe limousine khổng lồ với tài xế mặc đồng phục biến đi đâu rồi? Khi anh trượt vào chỗ ngồi của mình và thắt dây an toàn, cô nói, “Anh thường tự lái xe một mình à?”

“Không, nhưng có đôi lần sự có mặt của tài xế là không mong đợi,” anh nói, khẽ cười. Tiếng động cơ rống lên khi anh cho xe chuyển bánh, di chuyển về phía trước với cái phóng nhanh êm nhẹ, đẩy cô trở lại trong ghế ngồi.
“Cô có bán bất động sản quốc gia?” anh hỏi không không, làm cô tự hỏi anh ta biết về cô nhiều như thế nào. Chỉ nhiều hơn tin đồn xấu xa đó, một cách quá hiển nhiên; nhưng anh đã biết Robert trước đám cưới của họ, nên nó chỉ là tự nhiên khi anh muốn biết về quê nhà của Robert.

“Robert đã bán nó một năm trước khi anh ấy chết,” cô nói đều đều. ” Và sau khi anh ấy chết, tôi để căn biệt thự ở đó; nó quá lớn và tốn kém để chỉ cho tôi. Nửa căn nhà của tôi chỉ đủ lớn.”

“Tôi nghĩ rằng một căn chung cư nhỏ hơn sẽ tốt hơn.”

“Tôi thực sự không thích những căn chung cư, và vì có Samantha. Nó cần có không gian để chạy nhảy, và hàng xòm thì thân thiện, với nhiều trẻ con.”

“Không thật hấp dẫn lắm,” anh nhận xét lạnh lùng, và cơn giận dữ của cô bốc lên một chút trước khi cô dập tắt nó với một tràn cười.

“Không khi anh nghĩ những cửa hàng giặt khô là hấp dẫn,” cô đồng ý, cười tủm tỉm. “Nhưng nó yên tĩnh, và phù hợp với tôi.”

“Trong cái váy đó, cô trông cứ như được bao bọc bởi những viên kim cương và bộ lông chồn, không phải cửa hàng giặt khô.”

” Well, thế còn anh?” cô hỏi vui vẻ. “Anh trong chiếc áo sơ mi lụa và bộ com lê đắt tiền, ngồi chồm hổm giúp một con chó đang đau đẻ?”
Anh chiếu tới cô ánh nhìn phản chiếu trong những tia sáng xanh lá cây từ việc va chạm. “Trên đảo, cuộc sống đơn giản hơn ở London và Paris. Tôi lớn lên ở đấy, chạy nhảy rong chơi như một chú dê nhỏ.”

Cô có tưởng tượng hình ảnh anh khi là một cậu bé mảnh khảnh, đôi mắt đen lấp lánh khi anh chạy chân trần trên những ngọn đồi gồ ghề trên đảo. Có phải thời gian và tiền bạc và những lớp vỏ ngoài tinh tế đã dập tất sự cuồng nhiệt trong những năm đầu đời của anh? Sau đó, ngay cả khi cô hình thành suy nghĩ đó trong tâm trí, cô biết anh vẫn hoang dã và không thể thuần phục được, mặc dù chiếc áo sơ mi lụa mà anh mặc.

Cuộc đối thoại chấm dứt sau đó, mỗi người họ tập trung với những suy nghĩ riêng, và nó vẫn không cho tới khi anh dừng lại ngay trước ánh đèn le lói của một nhà hàng và người gác cổng tới mở cửa xe cho họ, và đó là khi Jessica nhận ra nơi anh chở cô tới. Những ngón tay siết chặt thành nắm đấm ngay khi cơn sợ hãi xoắn vào trong dạ dày của cô, nhưng cô thả lỏng hai bàn tay. Anh không thể biết cô thường lẩn tránh những nơi như thế này_ hoặc nếu anh biết thì sao? Không, điều đó không thể. Không ai biết nỗi đau của cô; cô đã luôn giữ bản thân tách xa khỏi chỗ này.
Hít một hơi thở sâu, cô để mình được giúp ra khỏi xe, sau đó nó được lái đi khỏi và Nikolas đặt tay lên khuỷu tay cô, hộ tống cô tới cửa. Cô sẽ không để điều đó làm phiền cô, cô nói với chính mình một cách quyết liệt. Cô sẽ trò chuyện với anh và ăn bữa tối của cô và nó sẽ được kết thúc. Cô không phải chú ý đến bất kì ai khác mà họ có thể gặp.

Sau vài ăn tối bên ngoài sau cuộc hôn nhân của họ, Robert nhận ra rằng nó cực kì đau khổ với cô dâu trẻ của ông khi bị công chúng xa lánh bởi mọi người đều biết ông, và họ đã dừng việc ăn bên ngoài ở các nhà hàng dành riêng cho giới thượng lưu mà ông đã luôn lui tới. Nó đã từng là nhà hàng đặc biệt này, nơi một nhóm người đã quay lưng lại với cô theo cả nghĩa đen, và Robert đã dịu dàng dắt cô đi khỏi ngay giữa bữa ăn của họ trước khi cô khóc nức nở như một đứa con nít trước mặt tất cả mọi người. Nhưng đó đã là chuyện của năm năm về trước, và mặc dù cô không bao giờ hết kinh hoàng trước ý nghĩ an tối ở một nơi như vậy_ và đặc biệt là nơi này_ cô ngẩng đầu tự hào và bước đi không chút do dự qua những cánh cửa đang được giữ cho mở bởi người gác cửa mặc đồng phục.

Người quản lý đưa ánh nhìn lướt vào Nikolas và cúi đầu. “Ông Constantinos, chúng tôi thật vinh dự!”

“Chào buổi tối, Swaine; chúng tôi thích một cái bàn yên tĩnh. Tránh xa đám đông.”

Khi họ đi theo người quản lý, lối đi quanh co giữa những cái bàn, Jessica khôi phục lại bản thân đủ để lóe lên một ánh nhìn thích thú hướng lên người đàn ông cao cao bên cạnh. “Một cái bàn biệt lập?” cô hỏi, đôi môi rung rung trong nụ cười bị nén lại. “Vậy sẽ không ai để ý đến, ngay cả khi xảy ra một tình trạng cực kì lộn xộn?” Cái đầu đen nghiêng về phía cô và cô thấy nụ cười mấp máy của ông ta. “Tôi nghĩ chúng tôi có thể giữ nó lịch sự hơn điều đó.”

Chiếc bàn mà Swaine chọn cho họ bị cô lập nhất có thể vào tối thứ bảy đông khách. Nó được bao phủ một phần bởi hàng cây, làm Jessica nghĩ về một khu rừng rậm, và cô nghe thấp thoáng tiếng chim hót đâu đây trước khi cô tự khiển trách mình vì sự ngu ngốc của chính bản thân.

Trong khi Nikolas chọn rượu vang, cô liếc nhìn những bàn khác, phân nữa sợ rằng cô sẽ thấy một khuôn mặt quen thuộc; cô đã để ý sự im lặng nhỏ đến trước họ khi họ mở lối tới chiếc bàn của mình, và tiếng xì xầm của cuộc trò chuyện liến thoắng nổ ra lần nữa trong sự bừng tỉnh của họ. Liệu Nikolas có để ý thấy? Có lẽ cô quá nhạy cảm, có lẽ phản ứng đó là cho Nikolas hơn là cho chính cô.

Là một tỉ phú, anh chắc chắn được chú ý nhiều hơn những người khác!

“Cô không thích cái bàn này à?” Giọng nói Nikolas vang lên phá vỡ những suy nghĩ của cô và cô đảo mắt trở lại nhìn anh ta, tìm thấy biểu hiện cau có trên khuôn mặt hằn học, tối đanh khi anh nhìn chằm chằm vào cô.

“Không, cái bàn rất tốt,” cô nói vội vàng.

“Thế tại sao cô cau mày?” anh gặng hỏi.

“Những kí ức đen tối,” cô nói. “Không có gì, ông Constantinos. Tôi chỉ có một…kinh nghiệm khó chịu tại đây.”

Anh quan sát cô một lúc, sau đó nói một cách điềm tĩnh, “Chúng ta có thể rời khỏi nếu nó làm cô khó chịu.”

“Nó làm tôi khó chịu,” cô thừa nhận, “nhưng tôi sẽ không bỏ đi. Tôi nghĩ đó là quá khứ mà tôi đã trải qua những chứng sợ hãi ngu ngốc của mình, và không có lúc nào tốt hơn lúc này, khi tôi có anh để đấu tranh chống lại nó và để tâm trí tôi khỏi những vấn đề cũ?”

“Đây là lần thứ hai cô ám chỉ đến cuộc tranh luận giữa chúng ta,” anh nhận xét. Anh nghiêng người gần cô hơn, bàn tay nâu sậm vươn tới chạm vào chỗ cắm hoa giữa họ. “Sẽ không có bất cứ cuộc tranh luận nào tối nay. Với tôi, cô quá đáng yêu đến nỗi không muốn dành khoảng thời gian chúng ta bên nhau để ném những lời lẽ giận dữ vào nhau. Nếu cô bắt đầu tranh luận, tôi sẽ chỉ đơn giản chồm qua và hôn cô cho tới khi cô im thì thôi. Bây giờ tôi đã cảnh báo cô, nên nếu cô quyết định nhổ vào lời thách thức của tôi như một chú mèo con xù lông, thì tôi chỉ có thể kết luận rằng cô muốn được hôn. Cô nghĩ gì về điều đó, hmmm?”

Cô nhìn anh chằm chằm, cố kiểm soát đôi môi, nhưng dù cách nào đi chăng nữa, chúng cũng tách ra trong nụ cười ngọt ngào và cô cuối cùng cô cũng cười lớn, tiếng cười vang hơn làm những cái đầu xoay về hướng của họ. Cô cũng chồm qua chiếc bàn, và nói một cách kín đáo, “tôi nghĩ, ông Constantinos, tôi sẽ ngọt ngào và quyến rũ nhất có thể!”

Tay anh rời những đóa hoa và lao tới chụp cổ tay cô, ngón tay cái anh xoa nhẹ lên những đường gân màu xanh mỏng manh trên cánh tay cô. “Trở nên ngọt ngào và quyến rũ cũng sẽ giúp em được hôn,” anh trêu chọc. ” Bất chấp giá nào tôi nghĩ tôi sẽ là người chiến thắng! Và tôi hứa với em rằng tôi sẽ hôn em mãnh liệt hơn nếu em gọi tôi là ông lần nữa. Cố gọi làNikolas xem nào; tôi nghĩ em sẽ thấy nó không mấy khó khăn. Hoặc gọi tôi là Niko, như bạn bè tôi vẫn thế.”

“Nếu anh muốn thế,” cô nói, mỉm cười với anh. Bây giờ là lúc nói với anh về những cổ phiếu, trước khi anh bắt đầu quá nghiêm túc về hành động quyến rũ của mình. “Nhưng tôi muốn nói với anh tôi đã quyết định bán những cổ phiếu cho anh, sau tất cả, thế nên anh không phải đối tốt với tôi nếu anh không muốn vậy. Tôi sẽ không thay đổi ý định ngay cả khi anh là kẻ tục tĩu.”

“Quên đóng cổ phiếu đi,” anh thì thầm. “Đừng nói về chúng đêm nay.”

“Nhưng đó là lý do anh đề nghị tôi đi ăn tối,” cô phản đối.

“Vâng, nó là thế, mặc dù tôi không nghi ngờ tôi có thể tới với một cái cớ hay ho khác nếu cái kia thất bại.” anh cười toe toét một cách ranh mãnh. “Một cô gái bơ vơ bé nhỏ với vệt nước mắt trên mặt rất là quyến rũ, đặc biệt khi tôi biết một người phụ nữ lạnh lùng, rắc rối tới phát bực đang ẩn đằng sau những giọt nước mắt.”

Cô lắc đầu. “Tôi không nghĩ anh hiểu, ông Con_er_ Nikolas. Những cổ phiếu là của anh. Không cần phải tiếp tục điều này.”

Mí mắt anh rủ xuống trong vẻ tối tăm rực rỡ của đôi mắt trong một chốc lát và tay anh siết chặt khuỷu tay cô. “Rất tốt, hãy thảo luận về những cổ phiếu chết tiệt và kết thúc nó, khi cô không chịu rời bỏ chủ đề này. Tại sao cô lại thay đổi ý định của mình?

“Cố vấn tài chính của tôi, Charles Welby, đã từng nói với tôi về việc bán cổ phiếu hơn là cố gắng chống lại anh. Tôi đã chuẩn bị để bán chúng, nhưng thái độ của anh làm tôi tức giận và tôi đã khước từ điều trái ngược hoàn toàn, nhưng như thường lệ, Charles luôn đúng. Tôi không thể chống đối lại anh; tôi không muốn trở thành kẻ bị lôi vào cuộc họp chính trị. Và không cần cái giá quá cao mà anh đã đề cập, theo giá thị trường sẽ tốt hơn.”

Ông thẳng người, buông cổ tay cô ra, và anh nói dứt khoát, “Tôi đã đưa cho cô một lời đề nghị; tôi sẽ không đi ngược lại lời nói của mình.”

“Anh sẽ phải thế, nếu anh muốn những cổ phiếu, bởi vì tôi chỉ chấp nhận giá thị trường.” Cô bình tĩnh đối mặt với anh bất chấp cơn tức giận bùng lên mà cô thấy trên mặt anh.

Anh thốt lên điều gì đó ngắn và cọc cằn bằng tiếng Hy Lạp. “Tôi không hiểu làm thế nào cô lại từ chối một khoản như thế. Đó là nước đi ngu ngốc.”

“Và tôi cũng không hiểu làm thế nào anh vẫn là một tỉ phú nếu anh khăng khăng trong việc đưa ra những thỏa thuận kinh doanh ngu ngốc!” Cô trả đũa.

Trong một khoảnh khắc, mắt anh như con dao găm, sau đó tiếng cười bật ra từ cổ họng và anh ngả đầu về phía sau trong vẻ hoàn toàn thích thú.

Lãng quên những thích thú trong mắt, anh chồm người về phía trước một lần nữa để nắm lấy tay cô. “Em là bà chúa tuyết đẹp lộng lẫy,” anh nói khàn khàn. Đáng để mất lợi tức Dryden để được gặp em. Tôi không nghĩ tôi sẽ trở về Hy Lạp sớm như đã dự định.”

Đôi mắt Jessica mở lớn khi cô nhìn chằm chằm vào anh. Nó có vẻ như anh nghiêm túc; anh thực sự bị thu hút bởi cô! Tín hiệu báo động rộn lên trong cô, làm cơ thể cô nóng lên khi cô bắt gặp ánh nhìn như muốn nuốt sống của cặp mắt nửa đêm đó.

Từ khóa:
Chương trước Chương sau
Bài viết liên quan
Bình luận