All that glitters

Bẩy tuần sau đó, Jessica đứng ở phía hành lang và nhìn lơ đãng vào cánh buồm màu trắng lấp lánh neo đậu ở ngoài vịnh; tay cô vô tình chạm vào bụng cô, những ngón tay vuốt nhẹ lên cái bụng vẫn phẳng lì. Anh đã giữ lời hứa của mình, nhưng nó lại được đưa ra quá muộn. Sẽ còn một khoảng thời gian trước khi cơ thể cô lộ rõ hơn, nhưng cô đã thấy nụ cười tủm tỉm mà Petre và Sophia trao đổi với nhau bất cứ khi nào cô không thể ăn sáng hay chạy sộc vào nhà bếp sau đó với cơn đói cồn cào. Theo hàng ngàn cách khác nhau, cô đã tự phản bội lại mình bằng cách thể hiện người đàn bà trong cô, từ việc buồn ngủ tăng lên tới cái cách cô học di chuyển chậm rãi để ngăn cản sự chóng mặt bất ngờ khi cô đứng bật dậy quá nhanh.

Một đứa trẻ! Cô lưỡng lự giữa sự mãn nguyện sôi nổi rằng cuối cùng cô cũng đang mang thai đứa con của Nikolas, và một sự áp lực ghê gớm khi mối quan hệ giữa họ không hề tiến triển kể từ khi họ quay lại đảo. Anh vẫn rất kiềm chế, lạnh lùng. Cô biết điều này làm cho bà Constantinos lo lắng, nhưng cô không thể tự làm lành với Nikolas, và anh cũng chẳng hề làm thế. Anh khiến mọi việc đơn giản là cô sẽ là người nhượng bộ trước, và cô đã quay lại. Nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra, cô sẽ bối rối hơn trước đó, với ý thức về việc mang thai đang đè nặng lên cô. Ảnh hưởng buồn nôn mà việc mang thai gây ra khiến cô bồn chồn, không thể quyết định bất cứ việc gì. Nhưng ngay bây giờ, cô vừa mới trải qua một cơn buồn nôn và cảm thấy bực bội vì Nikolas có thể làm cô có thai dễ dàng như vậy, và cô nhìn xuống chiếc du thuyền phía dưới.

Andros đã mang chiếc du thuyền đó đến trong ngày hôm qua. Nikolas làm việc như một con quỷ vài tuần qua, vừa để bắt kịp tiến độ công việc vừa tự xao lãng chuyện với cô, nhưng anh đã quyết định là một chuyến đi dạo trên biển sẽ là một sự thay đổi tốt, và anh sai Andros đến nhà máy đóng tàu nơi chiếc du thuyền này được neo ở đó để mang nó đến đảo. Nikolas dự định sẽ đi trong hai ngày, cùng với Jessica và mẹ anh, và Jessica đang bắt đầu nghi ngờ anh định giải quyết những vấn đề giữa hai người dù cô có thích hay không một khi cô đã ở trên thuyền cùng anh. Anh đã hứa là anh sẽ không tạo áp lực với cô, nhưng anh có lẽ chưa từng nghĩ rằng tình trạng này lại kéo dài như vậy.

Cô quay đi một cách bực tức không muốn nhìn chiếc du thuyền duyên dáng đó nữa và bắt gặp nụ cười trong đôi mắt đen của Sophia khi bà đưa cho cô một cốc nước hoa quả mát lạnh. Jessica cầm lấy ly nước mà không chống đối gì, dù cô tự hỏi làm thế nào mà Sophia luôn luôn biết khi bụng cô biểu tình. Cái khay với một miếng bánh mỳ nướng và tách trà nhạt cũng luôn được mang đến cho cô vào mỗi buổi sáng, và cô biết rằng những chất bồi dưỡng đó sẽ hỗ trợ quá trình mang thai của cô. Những người phụ nữ vẫn chưa nói gì, biết rằng cô chưa thông báo với Nikolas về việc anh sắp làm cha, nhưng cô sẽ nói với anh sớm thôi.

“Tôi định đi dạo,” cô nói với Sophia, đưa lại cho bà cốc nước đã hết, và khả năng giao tiếp của họ đã tiến triển tới mức Sophia hiểu cô ngay và nhìn cô tươi cười.

Đi bộ một cách chậm rãi, cẩn thận để tránh ánh nắng mặt trời bất cứ khi nào có thể, Jessica chú ý bước cẩn thận trên con đường dẫn cô đến bãi biển. Samatha nhảy nhót, vui vẻ đi cùng với cô. Nikolas thậm chí còn cho mang chú chó nhỏ tới đảo, và Samatha đang hưởng thụ khoảng thời gian đẹp nhất của cô nàng, nô đùa với sự tự do không có giới hạn. Những đứa trẻ con trong làng nuông chiều nó kinh khủng nhưng nó luôn bám dính lấy Nikolas, và giờ là theo sau Jessica. “Đồ phản bội!” cô nói với cô nàng, nhưng Samatha vẫn sủa một cách vui vẻ đến nỗi khiến cô bật cười.
Cô thấy một mảnh gỗ nhỏ và chơi đùa với con chó bằng cách ném nó cho Samatha nhặt lại, nhưng dừng ngay trò chơi khi con chó có dấu hiệu chán nản. Cô nghi ngờ không hiểu liệu Samatha có mang thai lần nữa hay không.

Nikolas đã phát biểu một cách vui vẻ khi anh thấy nó rất thân thiện với một con chó thuần chủng khác. Cô ngồi trên cát và vuốt ve cái đầu mượt mà của nó. “Cả hai chúng ta đều đang mang thai, bé con,” cô nói buồn bã, và Samatha gừ gừ hài lòng.

Mất một lúc lâu sau, cô bắt đầu quay trở lại con đường nhỏ, chú ý đến từng bước chân để chắc chắn là cô sẽ không ngã. Cô hoàn toàn giật mình khi một giọng nói cộc lốc vang lên ngay sau lưng cô “Em đang làm gì thế?” Cô la lên cảnh giác, chóng mặt, và chuyển động bất ngờ trở thành quá sức. Cô nhìn thoáng qua khuôn mặt đen đang cười của Nikolas trước khi nó biến mất khỏi mắt cô, và cô giơ cả hai tay lên cố gắng giữ mình không ngã lao về phía trước. Cô không biết liệu mình có ngã xuống đất hay không nữa.

Khi cô tỉnh dậy, cô đang ở trong phòng ngủ, nằm trên giường. Nikolas đang ngồi bên cạnh nệm, rửa mặt cho cô với một cái khăn lạnh, khuôn mặt tối thẫm hiện lên những nét nghiêm nghị.

” Em – em xin lỗi,” cô yếu ớt xin lỗi. “Em không hiểu tại sao em lại bị ngất.”

Anh trao cho cô cái nhìn đầy vẻ nghĩ ngợi. “Em không thể sao?” anh hỏi. “Mẹ đã có một ý kiến tuyệt vời, Petra và Sophia cũng vậy. Tại sao em không nói cho anh biết, Jessica? Tất cả những người khác đều biết.”

“Nói cho anh chuyện gì cơ?” cô hỏi lảng đi, hờn dỗi, cố gắng trì hoãn cái thời khắc cô buộc phải nói cho anh biết.

Quai hàm của anh cứng lại. “Đừng chơi chứ với anh nữa,” anh nói nghiêm nghị, dựa người cô vào một cách kiên quyết. “Em đang mang thai con của anh phải không?”

Dù cho mọi chuyện đã xảy ra, một niềm vui ngọt ngào vẫn chảy qua cô. Trong phòng chỉ có hai người, và giây phút này sẽ không bao giờ xuất hiện lần nữa. Nụ cười chậm rãi, bí hiểm với niềm vui ngây ngất dần hiện lên trên môi cô khi cô với ra nắm lấy tay anh. Với một cử chỉ muôn thuở giống như những người phụ nữ khác, cô đặt lòng bàn tay anh lên chỗ bụng vẫn còn phẳng, như thể anh có thể cảm nhận được đứa trẻ nhỏ tí đang lớn dần lên ở đó. “Vâng,” cô thừa nhận với sự bình thản hoàn hảo, đưa đôi mắt lấp lánh của cô nhìn lên anh. “Chúng ta đã tạo ra một sinh linh, Nikolas.”

Toàn thân anh run lên, và đôi mắt đen của anh bất chợt dịu dàng không thể tin nổi, sau đó anh nằm dài trên giường bên cạnh cô và ôm cô trong tay. Cánh tay anh vuốt ve mái tóc dầy hung hung của cô, những ngón tay mạnh mẽ run rẩy. “Một đứa trẻ,” anh thì thầm. “Em thật là quá đáng, sao em không nói với anh từ trước? Em không biết là em sẽ làm anh hạnh phúc thế nào phải không? Tại sao hả Jessica?”

Những cảm giác dữ dội khi cơ thể ấm áp của anh trên người cô khiến cô mê mụ đến cô đã quên hết mọi thứ khác. Cô phải cố gắng suy nghĩ trước khi cô trả lời. “Em nghĩ anh sẽ hả hê,” cô khàn khàn nói,liếm đôi môi khô. “Em biết anh sẽ không bao giờ để em đi nếu anh biết chuyện về đứa bé…”

Cái nhìn của anh chuyển đến miệng cô như thể nó bị thu hút bởi nam châm. “Em vẫn muốn đi sao?” anh thì thào. “Em không thể, em biết điều đó mà; em đã đúng khi nghĩ rằng anh sẽ không bao giờ để em đi. Không bao giờ.” Giọng nói của anh trở nên nặng nề hơn khi anh nói, “Hãy hôn anh đi, em yêu. Đã quá lâu rồi, và anh cần sự động chạm của em.”

Đã là một khoảng thời gian dài. Nikolas đã thật nghiêm túc về việc không chạm vào cô, có lẽ nghi ngờ sự kiểm soát của anh nếu anh tự cho phép bản thân mình hôn và âu yếm cô. Và một khi Jessica phục hồi lại sau cú sốc, cô nhớ sự động chạm và những chiếc hôn thèm khát của anh. Run rẩy với ký ức đó, cô quay mặt lại phía anh và nâng khuôn mặt lên.

Miệng anh nhẹ nhàng chạm vào miệng cô, ngọt ngào; đây không giống những chiếc hôn mà cô nhận được từ Nikolas trước đó. Cô tan chảy dưới sự tiếp xúc mềm mại như cánh hoa, nép lại gần anh hơn và đưa tay lên cổ anh. Môi cô tự động mở ra và lưỡi cô đi sâu chạm vào lưỡi anh và di chuyển để tìm kiếm sự vuốt ve của lưỡi anh. Nikolas rên rỉ và nụ hôn nhanh chóng thay đổi; miệng anh tham lam khi áp lực tăng lên. Ngay lập tức một luồng hơi nóng xuất hiện trong người Jessica, ham muốn tường tự như cái anh đã khuấy động trong cô trước khi lòng tự trọng và giận dữ tách họ ra. Cô đau đớn vì anh; cô cảm thấy như thể cô sẽ chết nếu không có sự động chạm của anh. Cơ thể cô cong lại trước anh, tìm kiếm sự giải thoát chỉ có anh có thể mang lại.

Với một tiếng rên rỉ sâu hơn, Nikolas mất kiểm soát. Mọi cơ bắp trên cơ thể to lớn của anh đang run lên khi anh cởi váy cô ra. Ánh nhìn hoang dại trong mắt anh nói cho cô biết anh có lẽ sẽ làm cô đau nếu cô chống cự, nhắc nhở cô nhớ lại giây phút sợ hãi trong đêm tân hôn của họ, nhưng sau đó ánh mắt sợ hãi mờ dần và cô di chuyển cùng với anh. Những ngón tay run rẩy của cô mở cúc áo anh, môi cô tìm kiếm bộ ngực đầy lông của anh khiến anh nghẹn thở. Tới khi cô chạm vào thắt lưng của anh, tay anh đã ở đó để giúp cô và một cách không kiên nhẫn anh tụt quần ra và di chuyển phía trên cô.

Miệng anh là một thứ đồ uống cho một người đàn bà đang chết dần vì khát; tay anh tạo ra trạng thái mê ly ở bất cứ nơi nào nó chạm vào. Jessica tự dâng hiến cho anh một cách đơn giản, ngọt ngào, mềm mại với những bất ngờ của anh, và anh thưởng cho cô gấp mười lần với sự chăm sóc của anh giành cho cô, sự vui thích khao khát của anh với cô. Cô yêu người đàn ông này, yêu anh bằng cà trái tim cô, và đột nhiên đó là tất cả vấn đề.

Khi cô đã trở lại mặt đất, cô đang nằm trong vòng tay anh, đầu cô gối lên vai anh trong khi anh lười biếng vuốt ve cơ thể cô như vuốt ve một con mèo. Mỉm cười, Jessica ngẩng đầu lên để nhìn anh và thấy anh cũng đang mỉm cười, một nụ cười chiến thắng vui vẻ. Đôi mắt đen của anh lim dim với thỏa mãn khi anh nhìn vào cô. “Anh không nghĩ là phụ nữ mang thai lại gợi tình đến thế,” anh nói giọng kéo dài, và cô đỏ mặt.

“Anh đừng có trêu chọc em lúc này,” cô chống đối, không muốn bất cứ điều gì phá hủy cảm giác ngọt ngào vẫn đang bao bọc cô.

“Nhưng anh không phải đang trêu chọc. Trước kia em thật đáng khao khát, có Chúa chứng giám, nhưng bây giờ anh biết em đang mang thai đứa con của anh, anh không muốn để mất em dù trong giây lát.” Giọng nói trầm trầm của anh trở nên trầm và cứng rắn hơn. “Anh không nghĩ là anh có thể tránh xa được em, Jess ạ.”

Cô lặng lẽ đùa nghịch vùng lông xoăn trên ngực anh. Chiều hôm đó đã thay đổi mọi thứ, ít nhất là thái độ của riêng cô đối với anh. Cô yêu anh, và cô đã trở nên vô vọng trước thực tế đó. Cô phải bỏ qua sự oán giận của cô và tập trung vào tình yêu đó, hoặc là cô sẽ không còn đáng sống, bởi vì tâm trí và thể xác của cô là dành cho người đàn ông này. Có lẽ anh không yêu cô, nhưng anh chắn chắn là không hề thờ ơ đối với cô. Cô sẽ trao cho anh tình yêu của cô, bao bọc anh chắc chắn với những tình cảm ngọt ngào từ trái tim cô khiến cho một ngày nào đó anh cũng sẽ yêu cô. Và cô có một thứ vũ khí đầy quyền lực là đứa con mà cô đang mang; Nikolas sẽ yêu mến đứa trẻ.

Một nỗi lo lắng giày vò xuất hiện trong tâm trí cô. Từ khi họ quay lại đảo, cô đã sợ là anh sẽ làm tình với cô, ám ảnh bởi những mâu thuẫn của cô về những ký ức đắng cay của đêm tân hôn và cái đêm cô ở cùng anh. Chiều hôm nay, trong cái ánh nắng mặt trời rực rỡ, anh đã chứng minh cho cô thấy việc làm tình của anh cũng rất ngọt ngào, và anh đã làm cho cô hài lòng với tất cả những kỹ năng của một người tình đầy kinh nghiệm. Giờ cô biết rằng cùng với thời gian những ký ức đắng cay đó sẽ dần mờ nhạt, biến mất bởi những ký ức ngọt ngào của những đêm khác trong vòng tay anh.

“Không còn đêm nào nằm ngủ một mình nữa,” anh tuyên bố, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Anh cúi xuống phía cô, và khuôn mặt tối của anh nghiêm nghị, gần như tàn nhẫn với sự khẳng định lại mong muốn của anh; không may là cô vẫn đang nghĩ đến đêm tân hôn, và cô thở hổn hển lo lắng khi cô thấy khuôn mặt anh trông giống như đêm hôm đó. Trước khi cô có thể tự dừng lại, tay cô ấn vào vai anh, và cô gào lên, “Đừng đụng vào tôi!”

Anh nhìn lại như thể anh vừa bị tát vào mặt, mặt anh tái đi.

“Đừng lo lắng về chuyện đó,” anh rít lên, bước xuống giường và nhặt cái quần lên. “Tôi vừa làm mọi thứ mà tôi có thể nghĩ đến để làm lành với em, và em thì ném tất cả chúng vào mặt tôi. Tôi không muốn tranh luận thêm nữa, Jessica, không thuyết phục thêm nữa. Tôi mệt mỏi, mẹ kiếp, mệt mỏi vì..” anh dừng lại và kéo quần lên, và Jessica đã thoát khỏi cơn hoảng loạn vì những gì cô đã làm.

“Nikolas, đợi đã- đó không phải—”

“Tôi không thèm quan tâm xem nó không phải là cái gì!” anh ngắt lời gay gắt, quai hàm của anh cứng như đá. “Tôi sẽ không làm phiền em nữa đâu.” Anh nhanh chóng rời khỏi phòng mà không thèm nhìn lại cô lấy một lần và Jessica nằm trên giường, choáng váng vì phản ứng bạo lực của anh và những xúc cảm thô bạo trong lời nói của anh. Cô đã làm anh tổn thương, một điều mà cô nghĩ là không thể. Nikolas dường như luôn cứng rắn, không hề bị ảnh hưởng bởi bất cứ chuyện gì cô nói hay cô làm, trừ cơn giận dữ khi cô coi thường anh. Nhưng anh cũng có lòng tự trọng của anh; có lẽ cuối cùng anh cũng đã mệt mỏi với một người phụ nữ luôn chống lại anh từng bước một. Ý nghĩ đó làm cô thu mình lại, nghĩ về việc không có được sự thích thú của anh trong mọi việc mà cô làm, sự đánh giá cởi mở của anh đối với cơ thể cô.

Cô cũng rời khỏi giường, mặc áo choàng. Cô đi đi lại lại quanh phòng một cách khổ sở, không mục đích. Làm thế nào mà cô có thể làm thế với anh? Ngay khi cô thừa nhận là cô cần anh, cô đã để cho những nỗi sợ hãi ngớ ngẩn của mình làm anh rời xa cô và cô cảm thấy hoàn toàn mất mát khi không có anh. Cô sẽ làm gì khi không có sức mạnh ngạo mạn của anh giúp đỡ cô những khi cô buồn và mệt mỏi? Kể từ ngày họ gặp nhau anh đã luôn ủng hộ cô, bảo vệ cô.

Đầu cô bắt đầu đau và cô xoa xoa thái dương một cách lơ đãng. Cuối cùng cô thu hết can đảm và mặc quần áo với đôi tay run rẩy. Cô phải đi tìm Nikolas và bắt anh lắng nghe, giải thích tại sao cô laị đẩy anh ra.

Khi cô bước vào phòng khách, bà Constantinos ở đó và bà đang đọc sách khi Jessica bước vào.
“Con vẫn ổn chứ con yêu?” bà hỏi cô bằng tiếng Pháp ngọt ngào, khuôn mặt dịu dàng của bà có vẻ lo lắng.

“Vâng ạ,” Jessica trả lời. ” Con – mẹ có biết Nikolas ở đâu không, thưa mẹ?”

“Ừ, nó và Andros đang bận rộn với việc nghiên cứu và ra lệnh nghiêm khắc không được làm phiền. Andros sẽ bay đến New York vào sáng mai và chúng đang chuẩn bị hoàn thành một vụ hợp nhất.”
Andros sẽ xử lý vụ đó? Jessica đưa những ngón tay run rẩy lên che mắt. Lẽ ra Nikolas mới là người thực hiện vụ hợp nhất đó, cô hiểu, nhưng anh đang giao trách nhiệm cho Andros để anh có thời gian ở với cô trên chiếc du thuyền. Sao cô có thể mù quáng đến thế kia chứ?

“Có chuyện gì sao?” bà Constantinos lo lắng hỏi.

“Vâng- à không. Vâng, có một số chuyện. Chúng con vừa mới có một cuộc cãi vã,” Jessica thú nhận. “Con cần gặp anh ấy. Anh ấy hiểu nhầm một vài điều mà con nói.”

“Ừ, mẹ hiểu,” mẹ anh nói. Bà nhìn vào Jessica với đôi mắt trong xanh của mình. “Vậy, con đã nói cho nó biết chuyện về đứa bé chưa?”

Rõ ràng là những người phụ nữ trong căn biệt thự này đều biết về chuyện mang thai của cô, cô nghĩ. Cô ngồi xuống và thở dài buồn bã. “Con đã nói rồi. Nhưng đó không phải là nguyên nhân làm anh ấy tức giận.”

“Không, tất nhiên là thế rồi. Nikolas sẽ không bao giờ tức giận với ý nghĩ nó sẽ được làm bố,” bà Constantinos suy tư, hơi mỉm cười. “Không nghi ngờ gì là nó sẽ tự hào như một con công.”

“Vâng, đúng vậy,” Jessica yếu ớt thừa nhận, nhớ lại hình ảnh trên gương mặt anh khi cô nói với anh về đứa bé.

Bà Constantinos nhìn ra những cánh cửa kính của hành lang, hơi mỉm cười. “Vậy là Niko đang tức giận và bực mình phải không? Hãy để nó một mình vào tối nay, con yêu ạ. Ngay bây giờ có lẽ nó sẽ không nghe con nói đâu, nên hãy để nó nhấm nháp sự đau khổ một chút. Đó là một sự trừng phạt nho nhỏ cho sự đau khổ mà nó đã gây ra cho con. Con chưa bao giờ nói ra lý do con lại ra bãi biển sớm đến thế vào cái buổi sáng đó, con yêu, và mẹ không muốn hỏi, nhưng mẹ có thể hình dung ra chuyện gì đã xảy ra vào tối hôm đó. Đúng thế, hãy để Niko lo lắng trong đêm nay.”

Nước mắt chảy tràn ra khỏi mắt Jessica. “Tất cả không phải là lỗi của anh ấy, mẹ ạ” cô biện hộ cho Nikolas. Cô cảm thấy như thể cô sẽ chết vậy. Cô yêu anh, và cô sẽ không để anh rời xa cô.

“Đừng phiền muộn thế,” bà Constantinos chân thành khuyên cô. “Con không thể suy nghĩ một cách sáng suốt vào lúc này. Ngày mai mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn, rồi con sẽ thấy.”

Đúng thế, Jessica nghĩ, gạt nước mắt. Ngày mai cô sẽ cố gắng khiến cho Nikolas hiểu về sự lạnh lùng đã qua của cô, và cô không dám nghĩ là cô sẽ làm gì nếu anh rời khỏi cô.

Từ khóa:
Chương trước Chương sau
Bài viết liên quan
Bình luận