All that glitters

Anh đưa cô ra tới bãi đậu xe, một chiếc limousin xanh đen đang đợi; cô rất ngạc nhiên khi thấy Andros ngồi ở ghế sau. Anh chuyển đến ghế đối diện ở cuối, và Nikolas giúp Jessica vào trong xe, sau đó ngồi vào bên cạnh cô. Anh ra lệnh cho tài xế, và chiếc xe chuyển bánh.

Xe chạy hoàn toàn yên lặng. Nikolas lạnh lùng không nói gì, và cô không định khiến anh tức giận thêm nếu cô có thể tránh được nó. Mặt khác, cô quyết định là cô thật sự biết ơn sự có mặt của Andros, vì nó buộc chồng cô phải kìm chế mình. Cô thậm chí không thể nghĩ đến việc xảy ra sau đó, khi mà họ chỉ còn lại một mình.

Chiếc xe dừng lại ở cửa trước một khách sạn hiện đại đến nỗi nó sẽ thích hợp ở trung tâm Los Angeles hơn là ở một thành phố đã tồn tại khoảng hơn một nghìn năm. Bị kéo đi như một đứa bé, cô buộc phải chạy theo những bước sải dài của Nikolas khi họ vào khách sạn và đến cầu thang máy lên phòng. Anh có lẽ là chủ cái khách sạn này, cô nhăn nhó nghĩ.

Cô chuẩn bị tinh thần cho tình huống tệ nhất và nó lên đến đỉnh điểm khi anh mở cửa và dẫn cô vào trong căn phòng xa hoa, nói ngắn gọn với Andros, “Đừng để cô ấy thoát ra khỏi tầm nhìn của cậu,” và sau đó rời đi, thậm chí không thèm nhìn cô.

Khi cánh cửa khép lại phía sau anh, Andros huýt sáo mà không tạo thành tiếng. Anh buồn bã nhìn Jessica. “Tôi chưa từng thấy cậu ấy quá tức giận như thế trước đây,” anh nói với cô.

“Tôi biết,” cô nói, thở dài. “Tôi rất tiếc khi anh bị vướng vào chuyện này.”

Anh nhún vai. “Cậu ấy sẽ không tức giận với tôi trừ khi tôi để cô chạy trốn, và tôi không định làm thế. Cổ tôi vẫn còn đây, và tôi muốn nó vẫn như thế. Cô rời khỏi đảo bằng cách nào vậy?”

“Tôi trốn trên chiếc trực thăng,” cô giải thích, ngồi xuống một trong mấy cái ghế vô cùng thoải mái và đưa tay mâm mê chiếc ghế nệm màu vàng xanh. “Tôi đã lên kế hoạch cho tất cả chuyện này, và nó diễn ra như một điều kỳ diệu – trừ chuyện không có chuyến bay đến Luân Đôn cho tới sau buổi trưa.”

Anh lắc đầu. “Chuyện đó có khác biệt gì đâu. Cô không biết rằng Niko sẽ tìm kiếm cô một lúc lâu trước khi chuyến bay của cô hạ cánh, và cô sẽ bị tóm khi cô ra khỏi máy bay à? Bị bắt và bị giam giữ?”

Cô đã không nghĩ đến điều đó, và cô thở dài. Giá như cô để lại mảnh giấy đó! “Tôi không định rời khỏi anh ấy mãi mãi,” cô giải thích, giọng cô bồn chồn “Nhưng tôi cần ít thời gian ở một mình để suy nghĩ …” Cô ngừng lại, không sẵn lòng thảo luận về cuộc hôn nhân của cô với Andros. Anh đã thân thiện hơn trước khi anh khám phá ra cô yêu Nikolas, nhưng sự dè dặt vẫn khiến cô khó có thể cởi mở được.

Andros ngồi xuống phía trước cô, khuôn mặt gầy đen lo lắng. “Jessica, làm ơn hãy nhớ rằng Niko không phải là người chịu thỏa hiệp; nhưng cậu ấy đặt ra những luật lệ riêng kể từ khi cậu ấy gặp cô. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra giữa hai người. Tôi nghĩ sau đám cưới mọi chuyện sẽ tốt hơn mới phải. Liệu việc biết rằng Nikolas chắc chắn có quan tâm đến cô có khiến cô cảm thấy tự tin hơn không, hay là cậu ấy sẽ không hành động như cậu ấy nên làm không?”

Không, nó không giúp ích gì cả. Thỉnh thoảng cô nghĩ Nikolas có khả năng chẳng có cảm nhận gì ngoại trừ ham muốn với cô, và thấy có lỗi vì đêm tân hôn của họ đã biến thành một thất bại đối với cô. Mối quan hệ của họ quá lộn xộn đến nỗi cô tự hỏi liệu có gì có thể cứu vãn được nó hay không.

“Anh ấy đã đi đâu?” cô hỏi, năng lượng gần như bị rút cạn khi cô nhớ anh đã từ chối nhìn cô như thế nào. Cô đã sỉ nhục cô, lừa dối anh, và anh sẽ không dễ dàng tha thứ cho cô.

“Quay lại với cuộc họp mà cậu ấy đang tham gia,” Andros trả lời. “Đó là chuyện khẩn cấp, nếu không cậu ấy sẽ không quay lại.”

Một dấu hiệu xấu khác đang chống lại cô. Anh đã rời bỏ một cuộc họp quan trọng để đi tìm cô, và anh chắc chắn sẽ vô cùng tức giận khi có ai đó biết được vợ anh đang cố gắng rời bỏ anh.

“Không ai biết hết,” Andros nói, đoán được ý nghĩ của cô. “Cậu ấy chỉ nói với tôi khi chúng tôi đang trên đường ra sân bay.”

Cảm ơn vì những điều tốt đẹp nho nhỏ này, cô nghĩ, dù cô nghi ngờ chuyện này có thể tạo nên điều gì khác biệt với cơn giận của Nikolas.

Không có gì để làm ngoài việc đợi anh quay trở lại; mặc dù trong phòng có rất nhiều sách, cô không thể ngồi xuống và đọc được. Andros kêu bữa trưa cho cả hai, và cô lại buộc mình phải ăn. Sau đó, thời gian lại từ từ trôi. Cô bật máy nghe nhạc và cố gắng thư giãn, một nỗ lực vô ích; thay vì thế cô đi lại trong phòng, xoa xoa tay như thể cô cảm thấy ớn lạnh.

Mặt trời đang lặn dần khi cánh cửa cuối cùng cũng mở ra và Nikolas bước vào trong phòng, khuôn mặt tối thẫm vẫn không để lộ điều gì. Anh không nói gì với Jessica nhưng trao đổi nhanh với Andros bằng tiếng Hi Lạp. Cuối cùng Andros gật đầu và rời khỏi phòng, và chỉ còn mình cô ở lại với Nikolas.

Dạ dày cô thắt chặt lại chờ đợi, nhưng anh vẫn không nhìn cô. Nới lỏng cà vạt, anh càu nhàu,

“Hãy kêu bữa tối trong khi anh đi tắm. Và đừng cố gắng rời khỏi đây; nhân viên bảo vệ sẽ giữ em lại trước khi em có thể ra đến đường.”

Cô tin anh và cắn môi sửng sốt khi anh biến mất sau một trong những căn phòng mở ra từ phòng khách. Cô không đi xem xét căn hộ này, quá lo lắng để có thể có bất cứ sự hứng thú nào với những thứ xung quanh, nên cô không biết những phòng khác như thế nào. Cô ngoan ngoãn nhấc điện thoại lên và yêu cầu một bữa tối với ai đó nói một thứ tiếng Anh tuyệt với, vô thức chọn lấy những món ăn mà cô biết Nikolas đặc biệt thích. Đó có phải là bản năng của phụ nữ không, để làm dịu đi cơn nóng giận của một người đàn ông bằng các món ăn? cô tự hỏi. Khi cô nhận ra việc cô đã làm, cô tự cười nhạo chính mình, cảm thấy có sự giống nhau với những người phụ nữ sống trong hang đá hàng ngàn năm về trước.

Thức ăn được mang đến khi Nikolas quay trở lại phòng khách, mái tóc đen của anh vẫn còn ướt sau khi tắm. Anh chỉ mặc đơn giản một chiếc quần dài đen và chiếc áo sơ mi bằng lụa trắng dính chặt lấy cơ thể anh ở những vùng da còn ướt, để lộ làn da đen có thể thấy được bên dưới lớp vải mỏng. Cô nhìn vào khuôn mặt anh, cố gắng đánh giá được mức độ tức giận, nhưng chuyện đó giống như là nhìn vào một bức tường trống không.

“Hãy ngồi xuống đi,” anh nói khách sáo. “Em đã có một ngày bận rộn; em cần được bổ sung thêm năng lượng.”

Miếng thịt cừu và hoa atiso là những thứ ngon nhất mà cô từng ăn, và cô có thể thưởng thức chúng với sự ngon miệng mặc dù anh đang ngồi đối diện với vẻ thù địch. Cô gần như ăn xong trước khi anh mở miệng, và cô nhận ra rằng anh đã đợi cho đến tận sau đó để tránh cho việc làm cô tức giận và ăn mất ngon.

“Anh đã gọi điện thoại cho Mẹ,” anh nói, “và nói rằng em đang ở cùng anh. Tất nhiên, mẹ mừng phát điên; tất cả mọi người. Em sẽ phải xin lỗi vì hành động thiếu suy nghĩ của em khi chúng ta về nhà, dù anh đã che đậy được cho em khi nói với mẹ là em đòi đến Athens vì muốn ở bên cạnh anh. Bà rất vui khi em đã đủ khỏe để theo anh một cách lãng mạn như vậy,” anh kết thúc một cách châm biếm và Jessica đỏ mặt.

“Em không nghĩ đến việc để lại một mảnh giấy cho đến khi nó quá trễ,” cô thú nhận.

Anh nhún vai. “Không vấn đề gì cả. Em sẽ được tha thứ.”
Cô cẩn thận đặt cái dĩa bên cạnh đĩa và lấy hết can đảm. “Em không định rời khỏi anh,” cô bắt đầu giải thích. “Ít nhất—”

“Đúng là em định làm như thế mà,” anh ngắt lời.

“Không phải là vĩnh viễn,” cô khăng khăng.

“Em đã đúng về điều đó. Tôi sẽ lôi em trở lại trong vòng nhiều nhất là hai ngày.” Anh dường như đang định nói điều gì đó, nhưng anh thu lại và thay vào đó anh nói, “Nếu em đã ăn xong, có lẽ sẽ thật khôn ngoan nếu em đi tắm ngay bây giờ. Tôi có lẽ sẽ bóp cổ em nếu tôi phải nghe những lời xin lỗi của em vào lúc này!”

Một lúc, Jessica ngồi đó thách thức; sau đó cô mím môi lại và làm như anh bảo. Giờ anh không có tâm trạng để có thể có lý, và nếu cô nghe quá nhiều những lời chế nhạo của anh, có lẽ cô sẽ không kiềm chế được cơn giận của mình, cô không muốn chuyện đó xảy ra. Những cảnh tượng giữa cô và Nikolas có thể nhanh chóng trở thành bạo lực và luôn luôn kết thúc theo cùng một cách, với việc anh làm tình với cô.

Cô tự khóa mình trong phòng tắm lớn và tắm, không muốn thư giãn ngâm mình trong bồn tắm quá lâu. Khi cô lau khô người, cô thấy một cái áo choàng màu xanh nước biển đạm treo trên móc cửa, và vì cô không mang theo áo ngủ nên cô mượn tạm chiếc áo choàng và quấn quanh người cô. Nó khá rộng, và cô phải cuộn ống tay áo lên trước khi bàn tay cô thò ra. Cô phải nâng viền áo lên để có thể đi lại, và cô nắm lấy vạt áo trong tay khi cô rời khỏi phòng tắm.

“Rất quyến rũ,” Nikolas lè nhè nói từ chỗ dựa trên giường.

Jessica dừng lại lạnh lùng nhìn anh. Anh đã tắt tất cả đèn trừ bóng đèn ngủ cạnh giường, và đệm trải giường chuyển sang màu đen. Anh cũng đã cởi quần áo.

Cô không giả vờ hiểu nhầm ý của anh. Cô vuốt tóc ra sau một cách rụt rè. “Em không muốn ngủ cùng anh.”

“Điều đó thật hay, bởi vì anh cũng không định ngủ.”

Mặt cô đỏ lên vì tức giận. “Đừng chơi chữ với em! Anh hiểu rõ em có ý gì.”

Đôi mắt đen của anh khép dần lại khi anh nhìn từ đôi chân trần của cô đến mái tóc chưa khô.

“Đúng, anh biết em khá rõ rằng em chống lại việc chia sẻ chiếc giường với anh, nhưng anh là chồng em, và anh chán với cái giường trống vắng lắm rồi. Rõ ràng là nếu em đủ khỏe mạnh để trốn đến tận Athens, em cũng đủ khỏe mạnh để làm tròn bổn phận của người vợ.”

“Anh quá khỏe và em không thể chống lại anh,” cô nhất quyết nói. “Nhưng anh biết rằng em không sẵn lòng. Tại sao anh không lắng nghe em chứ? Tại sao anh từ chối để em tự quyết định cảm giác của em là như thế nào?”

Anh chỉ lắc đầu. “Đừng cố ném đi cái ý đằng sau những từ đó; nó không có tác dụng gì đâu. Hãy cởi bỏ cái áo choàng ra và lại đây.”

Cô khoanh tay bướng bỉnh và nhìn thẳng vào anh. “Em không định rời khỏi anh!” cô nài nỉ. “Em chỉ muốn một ít thời gian ở một mình để – để suy nghĩ và để tự bình lặng lại bản thân, và em đã biết anh sẽ không bao giờ nới lỏng những xiềng xích và để cho em đi nếu em hỏi anh.”

“Anh rất tiếc là em lại cảm nhận theo cách đó về cuộc hôn nhân của chúng ta,” anh đáp lại với giọng ngọt ngào, biểu hiện trên mặt khá nguy hiểm. “Jessica, em yêu, em sẽ đến đây hay anh sẽ phải bắt em?”

“Em cho là anh sẽ phải bắt em đó,” cô nhấn mạnh, không đàu hàng anh dù chỉ một inch. Cô thấy thật bối rối với ý nghĩ nhớ lại lần làm tình gần đây của anh, và khuôn mặt cô chắc hẳn lộ rõ sự sợ hãi mà cô cảm nhận được bởi vì sự cứng rắn không còn trên mặt anh nữa.

“Em không phải sợ hãi như vậy,” anh nói, duỗi thằng người trên giường với sự uyển chuyển tự nhiên. Hơi thở của cô bị tắc trong cổ họng trước vẻ đẹp tự nhiên của cơ thể đàn ông ở trần, nhưng cùng lúc đó cô bước lùi lại cảnh giác.

“Không. Em không muốn,” cô nói một cách trẻ con, giơ tay lên để đề phòng anh. Anh chỉ đơn giản là nắm lấy nó và sử dụng nó để kéo cô lại gần anh, mùi đàn ông của anh bao phủ lấy cô và khiến cô cảm thấy bị anh bao bọc.

“Đừng chống lại anh,” anh thì thầm, mở vạt áo choàng với một tay còn lại và kéo nó ra khỏi vai cô để nó rơi xuống chân cô thành một đống màu xanh. “Anh hứa anh sẽ không làm em đau, em yêu. Đã đến lúc em cần học cách làm vợ anh, và em sẽ thích thú bài học này thôi.”

Jessica run rẩy, cứng người lại vì lo lắng, và sự đụng chạm làm cô nổi gai ốc khi anh cúi xuống ép bờ môi nóng bỏng của anh vào cái hõm mềm mại trên vai cô. Cô nhớ lại đêm trước đó, khi anh đưa cô lên một cách nhẹ nhàng vào ham muốn, sau đó để cô lại chưa được lấp đầy, một chuyển động có tính toán khiến cô thấy vừa bị sỉ nhục vừa thất vọng nữa. Ham muốn thể xác của anh nóng bỏng và đòi hỏi, nhưng đầu anh luôn luôn tỉnh táo và lạnh lùng, không bị ảnh hưởng bới những cảm xúc hoang dại, thứ luôn khiến cô bối rối. Liệu đây có phải là một mưu mẹo có tính toán khác nữa khi anh cố gắng phá vỡ tinh thần của cô, thuần hóa cô để cô chấp nhận quyền của anh?

Cô giật ra khỏi anh, lắc đầu từ chối. “Không,” cô lại nói, mặc dù cô không hy vọng là anh sẽ chấp nhận sự từ chối của cô.

Anh di chuyển nhanh, bế cô trên tay và đưa cô đến thêm vài bước nữa đến giường. Anh đặt cô lên chiếc khăn trải giường mát lạnh và nằm xuống với cô, tay và chân anh khóa chặt cô và ôm cô chặt cứng. “Thư giãn nào,” anh ngâm nga, hôn nhẹ nhàng lên vai và cổ cô, sau đó đến bờ môi run rẩy của cô. “Anh sẽ chăm sóc cho em, em yêu; lần này không có gì phải sợ cả.”
Jessica quay đầu một cách mạnh mẽ để tránh anh, và thay vì hôn lên môi cô, anh hôn dọc theo đường viền quai hàm, cái vành tai nhạy cảm của cô. Cô tạo ra âm thanh nghèn nghẹt để phản đối, và anh thì thầm ngọt ngào với cô, tiếp tục những nụ hôn nhẹ nhàng khi anh di chuyển những ngón tay trên cơ thể cô, tìm hiểu những đoạn dốc và đường vòng quanh mềm mại và khẳng định lại với cô là anh sẽ không kiên nhẫn với cô hơn nữa.

Cô cố gắng giữ mình tránh sự quyến rũ của những sự động chạm nhẹ nhàng lên da cô, nhưng cô vốn không phải lạnh lùng, và cuối cùng ý thức bắt đầu mờ nhạt dần. Cô bắt đầu thư giãn trong vòng tay anh, và da cô ấm dần lên, cái cảm giác âm ấm của cơ thể một người đàn bà đang bị khuấy động với ham muốn. Anh vẫn nấn ná trên người cô, vuốt ve và vỗ về như thể cô là một con mèo, và cuối cùng cô thở ra run rẩy quay đầu lại tìm kiếm miệng anh trên miệng cô.

Nụ hôn của anh chậm rãi và sâu, hứng thúnhưng không hề đòi hỏi, anh cứ tiếp tục cho đến khi cuối cùng cô không còn kiểm soát được mình nữa và cô di chuyển một cách khao khát đáp lại anh, cánh tay cô quấn quanh cổ anh. Sự khao khát chảy trong mạch máu của cô và cô cảm thấy toàn thân nóng bừng, da cô bùng cháy, và chỉ những cái vuốt ve của bàn tay anh và cơ thể anh mới khiến cô thỏa mãn.

Cuối cùng cô không thể chịu được nó lâu hơn nữa và ôm chặt lấy anh với hai cánh, anh di chuyển phía trên người cô và sở hữu cơ thể mềm mại của cô với cái vật nam tính đang thúc giục của anh. Jessica thút thít và cong người lên áp vào cơ thể anh, tự hào với cảm giác được hòa làm một với anh, không chú ý đến bất cứ điều gì ngoài ham muốn đang dâng tràn khắp cơ thể cô và anh thì đang thỏa mãn nó.

Nhưng anh chắc chắn là không muốn thỏa mãn nó một cách dễ dàng; cô đã làm tổn thương lòng tự hào kiêu ngạo của một người đàn ông trong anh và anh đã dành hàng giờ đêm đó để khiến cô thừa nhận hàng ngàn lần rằng anh là ông chủ của cô. Anh không thô bạo; không lần nào anh mất kiểm soát. Nhưng anh khuấy động cô với sự âu yếm bền bỉ và buộc cô van nài anh để được thỏa mãn. Có một lần, cô đã quá chìm đắm trong nhục dục đến nỗi không quan tâm đến gì khác ngoài việc được ở trong vòng tay anh và chấp nhận việc làm tình của anh. Cho đến tận sáng hôm sau khi cô tỉnh dậy và nhìn sang người chồng đang nằm ngủ bên cạnh, một cơn ớn lạnh xuất hiện trong cô, và cô tự hỏi động cơ của anh là gì.

Có phải đêm hôm đó chỉ là một lời khẳng định quyền lực của anh với cô? Không phải một lần, thậm chí cả khi anh ở đỉnh điểm khát khao, anh đã từng thốt lên rằng anh yêu cô. Cô bắt đầu cảm thấy việc làm tình của anh có tính toán như trước đó, được thiết kế chỉ để làm cho cô chấp nhận sự thống trị của anh; và anh cũng đã từng tuyên bố là sẽ làm cho cô có thai.

Cô quay đầu trên gối, ý thức được những đau đớn khổ sở trong lòng cô. Cô không muốn tin vào bất cứ điều gì trong số đó, cô muốn anh yêu cô như cô yêu anh; nhưng cô còn có thể nghĩ đến chuyện gì khác nữa chứ? Nước mắt chảy xuống má khi cô nhìn lên trần nhà. Charles đã cảnh báo cô ngay từ đầu là không nên thách thức Nikolas Constantinos. Bản năng của anh là thống trị; đó là một phần con người anh, và cô đã dần khiến ý chí của cô chống lại anh. Liệu có bất cứ điều kỳ diệu nào đã từng khiến anh muốn chinh phục cô không?
Từ khi cô gặp anh, cô đã ở trong trạng thái bập bênh về cảm xúc, nhưng đột nhiên những áp lực không bao giờ dứt đó trở nên quá nhiều. Cô đang khóc, không thành tiếng, không ngừng, và cô không thể dừng lại, cái gối phía dưới đầu cô ướt sũng với những giọt nước mắt âm thầm chảy của cô.

“Jessica?’ cô nghe thấy Nikolas hỏi vẫn còn ngái ngủ, nâng người lên trên khuỷu tay bên cạnh cô. Cô quay đầu lại và nhìn vào anh,đôi môi run rẩy, đôi mắt u sầu. Một vết nhăn lo lắng xuất hiện trên trán anh khi anh chạm những ngón tay vào gò má đẫm nước của cô. “Có chuyện gì vậy?”

Cô không thể trả lời, cô không biết có chuyện gì nữa. Tất cả những gì mà cô biết là cô quá khổ sở đến nỗi cô muốn chết, và cô lại khóc lặng lẽ.

Một lúc lâu sau đó, bác sĩ Theotokas lạnh lùng tiêm cho cô và vỗ nhẹ vào tay cô. “Đó chỉ là một liều giảm đau nhẹ thôi; cô sẽ không thấy buồn ngủ đâu,” ông khẳng định với cô. “Mặc dù theo tôi, thời gian và nghỉ ngơi sẽ làm cô thấy khỏe trở lại. Một cơn chấn động nghiêm trọng không phải là thứ một người có thể hồi phục chỉ trong mấy ngày. Cô đã cố gắng quá sức, cả thân thể và tinh thần, và bây giờ cô phải trả giá.”

“Tôi biết,” cô có gắng nói, cười yếu ớt với vị bác sĩ. Nước mắt của cô đã giảm hẳn, liều thuốc giảm đau đã bắt đầu phát huy tác dụng làm cho cô cảm thấy thư giãn hơn. Phải chăng khóc là một dạng kích động? Có lẽ thế, và vị bác sĩ không phải là một kẻ ngốc. Cô đang khỏa thân trên giường của chồng cô; ông ấy chăc chắn là mù thì mới không đoán được họ đã làm gì đêm qua- do đó mới đưa ra lời cảnh báo về việc cô gắng quá sức.

Nikolas đang nói chuyện với bác sĩ Theotokas bằng tiếng Hy Lạp, giọng nói của anh cứng rắn, dữ dội và vị bác sĩ càng quả quyết với những câu trả lời của mình. Sau đó vị bác sĩ đi khỏi, và Nikolas ngồi xuống giường bên cạnh cô, đặt một tay lên phía bên kia và chống người lên trên nó. “Em cảm thấy tốt hơn có phải không?” anh từ tốn hỏi, đôi mắt đen nhìn cô một cách thân mật.
“Vâng. Em xin lỗi,” cô thở dài.

“Shh,” anh thì thầm. “Người nói xin lỗi nên là anh mới đúng. Alexander vừa mới nguyền rủa anh vì làm chuyện ngu ngốc đó và không chăm sóc em tốt hơn. Anh sẽ không nói với em những gì mà ông ấy nói, nhưng Alexander biết làm thế nào để đi đến điểm chính.” Anh nhăn nhó kết thúc câu nói.
“Và… bây giờ thì sao?” cô hỏi.

“Giờ chúng ta sẽ trở lại đảo, và em sẽ dành thời gian ở đó chẳng làm bất cứ việc gì khiến em mệt mỏi hơn là nằm trên bãi biển.” Ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô. “Anh vừa bị cấm là không được ngủ cùng em cho đến khi em hoàn toàn hồi phục, nhưng chúng ta đều biết cơn chấn động không phải là vấn đề duy nhất. Em thắng rồi, Jessica. Anh sẽ không làm phiền em nữa cho đến khi nào em cũng muốn làm chuyện đó. Anh thề với em.”

Từ khóa:
Chương trước Chương sau
Bài viết liên quan
Bình luận