All that glitters

Cơ hội tự đến vào tuần tiếp theo khi Nikolas thông báo với mọi người bên bàn ăn tối rằng anh và Andros sẽ bay đến Athens vào sáng hôm sau; họ sẽ ở lại đó một đêm và quay trở lại đảo vào ngày kia. Jessica cẩn thận không ngước nhìn lên vì chắc chắn nét mặt của cô sẽ phản bội lại cô. Cơ hội đây rồi! Tất cả những gì cô cần làm là trốn lên khoang máy bay, đợi khi họ hạ cánh ở Athens và Nikolas cùng Andros đi dự cuộc họp của họ, cô sẽ ra khỏi đó, chạy vào ga hàng không và mua một vé máy bay rời khỏi Athens.

Cô dành cả buổi tối đó để lên kế hoạch; cô rút đi nghỉ sớm và đóng gói những vật dụng cần thiết cô sẽ mang theo vào cái vali nhỏ nhất cô có, sau đó đặt lại cái vali lên tủ quần áo. Cô kiểm tra ví của mình để chắc chắn rằng tiền cô mang theo vẫn còn trong ví; nó vẫn còn đó, vì Nikolas chắc chắn đã tin tưởng rằng không ai ở trên đảo có thể bị mua chuộc, mà rõ ràng là anh đúng. Nhưng cô thậm chí còn không nghĩ đến điều đó, bây giờ cô còn thấy mừng vì cô chưa làm điều đó, vì anh chắc chắn sẽ lấy hết tiền của cô nếu cô cố gắng làm điều gì giống như thế.

Cô đếm tiền cẩn thận; khi rời Anh để đến Paris với Nikolas, cô đã rút đủ tiền mặt để có thể mua bất cứ cái gì cô thích, hay để đề phòng tình huống bất ngờ cô có thể vướng phải. Tất cả chúng còn nguyên đó. Cô không chắc chúng có đủ để mua một vé đến LonDon hay không, nhưng cô hoàn toàn có thể rời khỏi Hy Lạp. Thậm chí nếu cô chỉ có thể đi xa được đến Paris, cô có thể gọi điện cho Charles và nhờ anh gửi thêm tiền cho cô. Nikolas đã quản lý các khoản lợi nhuận kinh doanh của cô, nhưng tài khoản của cô tại ngân hàng vẫn còn tiền, và khoản tiền đó vẫn còn giá trị đối với cô.

Sau đó, khi mọi người đều đã lui về nghỉ ngơi, cô sẽ mang chiếc vali lên giấu trên máy bay. Sau chuyến đi lần trước trên chiếc máy bay đó, cô biết là có một khoảng trống nhỏ đằng sau mấy hàng ghế phía cuối máy bay, và cô nghĩ rằng chỗ đó là đủ rộng cho cả cô và vali của mình. Để chắc chắn, cô sẽ mang một cái chăn tối màu, cô sẽ nằm trên sàn và chui vào dưới chăn nếu cô không thể nấp đằng sau những cái ghế. Nhớ lại cấu trúc của chiếc máy bay, cô cho rằng một người hoàn toàn có thể trốn theo cách đó. Chiếc máy bay được thiết kế để chở được 6 hành khách, và các ghế ngồi thì rộng và thoải mái. Nikolas sẽ tự lái máy bay, và Andros sẽ ngồi ở ghế cạnh anh; chẳng có lý do gì để họ phải nhìn lại mấy ghế cuối máy bay cả.

Vì là một kế hoạch, nó cũng có nhiều bất trắc, phụ thuộc quá nhiều vào cơ hội và hoàn cảnh, nhưng nó là cơ hội duy nhất và có lẽ cũng là cuối cùng mà cô có, vì vậy, cô cần phải chấp nhận rủi ro. Cô không định biến mất vĩnh viễn, mà chỉ đến khi cô có cơ hội để chắc chắn với chính mình cảm xúc cô dành cho Nikolas là thế nào, liệu cô còn muốn tiếp tục cuộc hôn nhân của họ nữa hay không. Tất cả những gì cô cần chỉ là một chút thời gian và một chút khoảng cách, nhưng Nikolas không sẵn lòng cho cô điều cô cần. Jessica cảm thấy cô bị thúc ép và lôi kéo hơn mức cô có thể chịu đựng. Từ giây phút cô gặp Nikolas, anh đã dẫn dắt và thao túng cô cho đến khi cô cảm thấy mình giống một con búp bê hơn là một người đàn bà, và việc giành lại quyền kiểm soát cuộc sống của chính mình đã trở thành một điều cần thiết đối với cô.

Đã có lúc, hoàn toàn ngây thơ, cô đã nghĩ rằng tình yêu có thể giải quyết mọi vấn đề, nhưng như mọi giấc mơ khác, nó đã bị phá tan. Tình yêu không giải quyết được điều gì, nó còn làm phức tạp thêm nhiều vấn đề. Yêu Nikolas đã mang lại cho cô một nỗi đau lớn và chỉ một chút ít niềm vui. Một vài phụ nữ có thể hài lòng với sự thoả mãn thể xác mà anh mang lại để chấp nhận là anh sẽ không yêu lại họ, nhưng Jessica không chắc cô có kiểu sức mạnh đó không. Đó là điều cô cần phải tự tìm ra: cô có yêu Nikolas đủ để sống với anh bất chấp các điều kiện không, liệu cô có thể tự chấp nhận thực tế rằng cô sẽ chỉ có ham muốn của anh mà không phải là tình yêu hay không. Nhiều cuộc hôn nhân dựa trên nền tảng ít hơn là tình yêu, nhưng cô cần phải chắc chắn trước khi cho phép mình một lần nữa bị dồn vào góc hẹp không còn đường quay lại.

Cô biết chồng mình; kế hoạch của anh là làm cho cô có thai, điều đó sẽ giữ cô ở lại hòn đảo với anh. Cô cũng biết rằng cô chỉ còn lại rất ít thời gian trước khi anh bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình. Anh đã để cô yên khá lâu, nhưng bây giờ cô gần như đã bình phục hoàn toàn, và cô cảm thấy với một bản năng sắc bén rằng bây giờ anh hoàn toàn không bị trò dối trá của cô lừa phỉnh và sẽ đến để đưa cô vào giường bất cứ lúc nào. Cô đã biết là cô cần phải trốn thoát ngay nếu cô muốn có thời gian để quyết định một cách bình tĩnh và đúng đắn xem cô có thể tiếp tục sống với anh hay không.

Sau khi cất ví đi, cô chuẩn bị lên giường và tắt đèn, không muốn làm điều gì khác thường. Cô nằm yên lặng trên giường, cơ thể cô thư giãn nhưng tâm trí cô lắng nghe mọi động tĩnh trong nhà.

Cửa phòng ngủ mở ra, và một hình dáng cao, vai rộng đổ bóng dài về phía cô. “Em còn thức không?” Nikolas hỏi lặng lẽ.

Để trả lời, Jessica với tay bật đèn. “Có chuyện gì sao?” cô ngồi nhổm lên dựa trên khuỷu tay, đôi mắt cô mở to cảnh giác khi cô quan sát anh bước vào phòng và đóng cửa lại sau lưng.

“Anh cần lấy vài thứ trong tủ quần áo,” anh nói với cô, và trái tim cô ngừng lại khi cô quan sát, tê liệt, trong lúc đó anh tiến đến tủ quần áo và trượt mở cánh cửa. Sẽ thế nào nếu anh lấy cái vali cô đã đóng gói quần áo? Tại sao cô lại không yêu cầu anh dọn đồ ra khỏi tủ? Nhưng điều đó sẽ làm mẹ anh thấy lạ, và một cách trung thực thì anh sẽ không đẩy sự việc đến mức đó. Những quần áo anh cần, anh đã lấy từ tủ quần áo lúc nào đó trong ngày, không phải vào lúc này khi cô chỉ đang mặc đồ ngủ.

Anh lấy ra cái vali da màu nâu sẫm của mình, và cô run run thở dài vì nhẹ nhõm. Anh nhìn cô sắc bén “Em có ổn không? Em có vẻ mệt đó.”

“Chỉ là cơn đau đầu mọi khi thôi” Cô ép mình trả lời bình tĩnh, và trước khi cô có thể ngừng lại cô buột miệng ” Anh có muốn em đóng gói đồ giúp anh không?”

Một nụ cười nhá lên trên khuôn mặt kín bưng của anh. “Em nghĩ là anh sẽ cuộn áo sơ mi của mình thành một đống lộn xộn hả? Anh có thể tự thu xếp được, dù vậy cũng cảm ơn em đã đề nghị. Khi anh quay lại,” anh nói thêm một cách tư lự, “Anh nghĩ anh sẽ đưa em đến bác sĩ Theotokas để kiểm tra lần nữa.”

Cô không muốn làm thế, nhưng vì cô đã có kế hoạch bỏ đi trước đó nên cô không hề phản đối. “Vì những cơn đau đầu sao? Chẳng phải bác sĩ đã nói rằng phải mất một thời gian trước khi những cơn đau đó biến mất sao?”

Anh lấy một cái áo sơ mi trên giá treo quần áo và gấp nó lại một cách gọn gàng trước khi đặt nó vào cái vali đang mở. “Đúng thế, nhưng anh nghĩ lẽ ra em phải phục hồi nhanh hơn. Anh muốn chắc chắn là không có cái gì bất thường.”

Như là một cái thai? Một suy nghĩ vụt đến trong óc cô không hề báo trước, và cô bắt đầu lo lắng. Dĩ nhiên, có thể như vậy, nhưng còn quá sớm để khẳng định. Cô vẫn chưa hề có ý tưởng gì. Nhưng không phải là mỉa mai sao khi cô cố gắng trốn thoát khỏi sự kìm kẹp của Nikolas và phát hiện ra là cô đã có thai? Cô không chắc cô sẽ làm gì nếu tình huống đó xảy ra, vì vậy cô gạt suy nghĩ đó ra khỏi đầu.

Cuộc nói chuyện ngắt quãng, và cô dựa cao hơn lên gối để xem anh sắp xếp quần áo. Khi anh đóng vali lại và đặt nó sang bên, anh đến ngồi cạnh cô trên giường. Không thoải mái vì sự gần gũi của anh, cô không nói gì, đôi mắt cô không nao núng khi cô nhìn anh. Môi anh uốn cong thành một nụ cười mỉm. “Anh sẽ đi vào lúc bình minh,” anh thì thầm, “vì vậy anh sẽ không đánh thức em.
Liệu em có thể hôn tạm biệt anh tối nay không?”

Cô muốn từ chối, nhưng một phần trong cô đã đầu hàng, xâm chiếm cảm xúc của cô khi anh cúi xuống và nhẹ nhàng đặt miệng anh lên miệng cô. Đó không phải là một nụ hôn đòi hỏi, và anh rời khỏi cô hầu như ngay lập tức. “Chúc ngủ ngon, em yêu.” Anh nói nhẹ nhàng, và đặt hai tay lên ngực cô, anh ngả cô nằm xuống bên cạnh cái chăn sáng màu và bắt đầu quấn chúng quanh cô. Cô ngước mắt lên nhìn anh và trao cho anh một nụ cười bẽn lẽn, nhưng nó vẫn đủ giữ tay anh lại nơi chúng đang ở.

Anh hít vào, và đôi mắt đen của anh bắt đầu lấp lánh như thể sức nóng câm lặng của ngọn đèn đã bắt được biểu cảm của chúng. “Chúc ngủ ngon,” anh nhắc lại, và nhoài về phía cô.

Lần này miệng anh nấn ná, bao phủ đôi môi cô và mời mọc chúng đáp ứng lại áp lực của anh. Áp lực đó không mạnh, nhưng sự kết nối vẫn nguyên vẹn, nóng ấm và lôi cuốn, hơi thở của anh ngọt ngào và nóng hổi bởi rượu vang họ đã uống bữa tối. Không ý thức, cô đặt tay cô lên cánh tay anh và trượt những ngón tay lên siết lấy vai anh, sau đó vòng lên cổ anh. Anh hôn sâu hơn, lưỡi anh gặp lưỡi cô và thăm dò, mê say xâm nhập vùng nhạy cảm anh tìm thấy, và Jessica cảm thấy chính mình bị cuốn vào màn sương đỏ của khoái lạc thể xác, không hề bị cảnh báo về sự đụng chạm của anh.

Với một chuyển động chậm rãi anh kéo cái chăn tuột xuống đủ để cho đường cong mềm mại của eo cô trở nên rõ ràng dưới cái nhìn khao khát của anh. Anh kéo đầu ra khỏi cô và nhìn khi những ngón tay dài của anh trượt bên dưới lớp lụa mỏng của chiếc váy ngủ và lượn qua những đường cong đầy đặn, sau đó di chuyển lên trên để nắm lấy quai áo và kéo nó xuống cánh tay cô. Jessica khẽ làm một cử chỉ sợ hãi, nhưng anh từ tốn và dịu dàng đến nỗi cô không hề chống cự, thay vì thế đôi môi cô tha thiết tìm đến da thịt anh, nếm vị mằn mặn của làn da nơi gò má anh, đường cong nơi xương hàm anh. Anh quay đầu sang và miệng họ lại gặp nhau, rèm mi cô run rẩy khép lại. Chuyển động thong thả của tay anh kéo lớp lụa hồng từ từ xuống thấp hơn, lột trần đường cong phía trên một bên ngực. Sau đó núm vú thanh nhã màu hồng lộ ra, và tay anh chuyển từ quai áo đến chiếm lấy cái đỉnh xinh đẹp bị lột trần đó.

“Giờ thì anh sẽ hôn chúc em ngủ ngon,” anh thì thầm và di chuyển để miệng mình trượt theo đường cong dẫn xuống cổ cô. Anh ngừng lại, và lưỡi anh khám phá chỗ lõm nhạy cảm giữa cổ và bờ vai cô, làm cô vụn vỡ với khoái cảm đang gia tăng nhanh chóng vượt quá sự kiềm chế của cô. Cô không quan tâm. Nếu anh cũng từ tốn và dịu dàng như thế này trong đêm tân hôn của họ, có lẽ sẽ chẳng có vấn đề gì giữa họ. Cô nằm yên lặng dưới những cái vuốt ve mơn trớn của anh, tận hưởng cảm giác tinh tế và hơi nóng đang lan rộng khắp cơ thể cô.

Sau đó, đôi môi anh tiếp tục chuyến chu du của chúng và di chuyển xuống bờ dốc lụa là để đến gần hơn với nụ hồng đang nhoi nhói. Cô rên thành tiếng và ưỡn lưng lên, lùa tay vào mái tóc dày, lộng lẫy của anh khi cô kéo đầu anh về phía mình. Những chuyển động kéo nhẹ của miệng anh tạo nên những cơn nhức nhối đột ngột ham muốn thể xác gạt bỏ hết lý trí của cô. Sự run rẩy của cô trở nên mãnh liệt, và cô bắt đầu vươn đến chạm vào anh. Sau đó anh thả lỏng cơ thể cô và nhấc đầu lên, ngửa ra sau.

Anh đang mỉm cười, nhưng nụ cười vẫn còn thấm đẫm đam mê. “Chúc ngủ ngon, em yêu,” anh thì thầm, kéo quai áo trở lại vai cô. “Hẹn gặp lại em hai ngày tới.” Sau đó anh bỏ đi, mang theo cái vali và đóng cửa lại một cách nhẹ nhàng sau lưng anh, và Jessica nằm trên giường, cắn môi để ngăn tiếng hét giận dữ và thất vọng. Anh đã cố ý làm điều đó, quyến rũ cô bằng sự dịu dàng của anh cho đến khi cô quên mất sự sợ hãi của mình, sau đó không đáp ứng cô. Phải chăng hành động của anh là nhằm trả thù cho cách cô đã từ chối lời tán tỉnh của anh trước đó, hay tất cả chúng chỉ là thủ đoạn có tính toán để biến cô trở thành một kẻ đáng khinh? Tốt hơn cô nên nghĩ về điều đó sau này, nhưng cô đã kiên quyết hơn bất cứ lúc nào để nhượng bộ anh. Cô sẽ không trở thành nô lệ tình dục của anh!

Ý nghĩ về cuộc trốn thoát cho cô sự thỏa mãn tàn nhẫn. Anh đã quá chắc chắn về chiến thắng của mình; cứ để anh tự hỏi xem có cái gì đã sai khi anh phát hiện ra vợ anh thà bỏ trốn còn hơn là ngủ với anh. Nikolas quá đỗi ích kỷ và tự tin, và cần có ai đó thường xuyên đương đầu với anh để đưa anh về đúng chỗ.

Cô đặt báo thức lúc 2h sáng, sau đó nằm xuống giường, hy vọng cô có thể ngủ. Thực tế là cô đã hy vọng thế, nhưng cô chỉ mới nghỉ ngơi được vài giờ khi chuông báo thức reo vang. Cô nhanh chóng tắt nó và ra khỏi giường, sau đó dùng cái đèn pin vẫn luôn nằm trong ngăn kéo của chiếc bàn cạnh giường để tìm quần jean, áo sơ mi và một đôi giày đế kếp. Cô lần mở cửa tủ quần áo và lấy cái vali nhỏ, sau đó băng đến những cái cửa kính trượt dẫn ra hiên nhà. Cô mở khoá chỉ với một tiếng clích yếu ớt, đôi tay cô bình tĩnh khi cô trượt mở cánh cửa chỉ vừa đủ để cô lách qua. Một cách hấp tấp cô tắt đèn pin, hy vọng không ai thức dậy vào giờ này để nhìn thấy ánh đèn.

Trời không có trăng, nhưng những ánh sao yếu ớt đủ sáng để dẫn dắt cô khi cô tránh những đồ gỗ trên hàng hiên và chỉ đường cho cô một cách lặng lẽ khi cô vòng ra trước nhà. Cô rời hàng hiên và đi theo con đường lát đá dẫn lên đồi để tới nơi đậu máy bay. Cô mới chỉ đi một quãng ngắn khi đôi chân cô bắt đầu đau và run rẩy vì mệt, một sự nhắc nhở không vui rằng cô vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Trái tim cô nện trong ngực khi cô cuối cùng cũng đến được chỗ máy bay, và cô dừng lại một lúc, thở hổn hển.

Cánh cửa máy bay mở ra dễ dàng, và cô bò vào trong, đập cái vali vào hông đau điếng, và càu nhàu một câu rủa bởi hành lý không dễ cầm. Cô bật đèn pin để tìm lối đi giữa các hàng ghế tới cuối máy bay. Khoảng trống đằng sau các ghế ngồi ở cuối máy bay chỉ sâu khoảng 2 feet, và cô ngay lập tức nhận ra, khi có gắng để thu mình lại trong đó, rằng nó không đủ cho cả cô và cái vali. Cô đặt cái vali lên sàn giữa hai hàng ghế cuối cùng, nhưng lại nhận thấy rằng nó có thể dễ dàng bị nhìn thấy ở vị trí đó.

Cô xem xét bên trong máy bay một phút, sau đó cuộn tròn chính mình lần nữa vào chỗ nấp và đặt cái vali ở giữa cô và phía sau của hàng ghế; hàng ghế hơi bị nghiêng về trước một chút, nhưng cô hy vọng là không đủ để bị chú ý. Vị trí của cô rất chật hẹp và cô không thể cử động chút nào cho đến khi họ hạ cánh ở Athens và Nikolas cùng Andros đã rời đi, nhưng đó là điều tốt nhất cô có thể đạt được. Cô để lại vali ở chỗ đó và trườn ra ngoài, chân và tay cô hầu như đã tê cứng trong khoảng thời gian ngắn cô núp ở đó. Cô đã định mang một cái chăn nhưng lại quên mất, và bây giờ cô thầm hứa rằng khi cô trốn trước lúc máy bay cất cánh cô sẽ có một cái chăn để lót trên nền kim loại cứng và lạnh lẽo.

Phấn chấn, cô cẩn thận lẻn xuống đồi, vào phòng ngủ của mình và đóng cánh cửa trượt lại sau lưng. Cô có thể chờ ở trên máy bay, nhưng cô có một linh cảm phải thận trọng vì Nikolas có thể đến tìm cô trước khi anh đi, và cô định náu kín trên giường ngủ, mặc dầu dưới cái váy ngủ, cô vẫn mặc nguyên quần áo.

Sau đó cô thấy rằng cô sẽ phải cởi áo sơ mi nếu cô không muốn nó có thể bị nhìn thấy phía trên chiếc váy ngủ, nhưng thế thì cô sẽ không có cơ hội để mặc nó lại. Cô chỉ có rất ít thời gian để chạy tới máy bay trước hai người đàn ông, và cô không muốn lãng phí một chút thời gian nào cho việc mặc đồ. Cô sẽ vẫn mặc nguyên áo sơmi, và sẽ kéo chăn lên đến tận cằm.

Cô đá giày ra và đặt chúng bên cạnh giường cách xa phía cửa; sau đó nằm xuống nghỉ ngơi. Cô thậm chí bị kích động đến mức không thể chợp mắt, máu cô chảy rần rật một cách kích động trong huyết quản, và cô chờ đợi một cách thiếu kiên nhẫn những tiếng động yếu ớt trong căn nhà yên tĩnh để biết rằng có người đang di chuyển đâu đó.

Bầu trời vừa mới rạng sáng khi cô nghe thấy tiếng nước chảy và biết rằng cô sẽ không phải chờ lâu nữa. Cô nghiêng người quay mặt về phía cửa và kéo chăn sát lên đến tận cằm. Ép mình thở sâu và đều đều, cô chờ đợi.

Cô không nghe thấy tiếng bước chân của anh; anh di chuyển nhẹ nhàng như một con mèo lớn, và dấu hiệu đầu tiên cho cô biết sự xuất hiện của anh là khi cánh cửa mở ra hầu như không tiếng động và một dải sáng mỏng đổ ngang qua giường. Jessica tập trung vào việc giữ hơi thở và nhìn trộm anh qua hàng mi khi anh đứng ở cửa quan sát cô. Nhiều giây trôi qua và nỗi lo lắng cuộn lại trong bụng cô; tại sao anh lại chờ đợi? Phải chăng anh đã cảm thấy điều gì đó bất thường?
Sau đó anh đóng cửa lại với một cử động chậm rãi, và cô hít một hơi thở sâu, một hơi thở run run vì nhẹ nhõm. Cô ném cái chăn qua người và trượt chân vào đôi giày đang chờ, sau đó vồ lấy cái chăn màu nâu tối mà cô đã để sẵn ra từ sớm nhưng lại quên mang theo, và chuồn ra qua cánh cửa trượt.

Tim cô nhảy lên tận họng, làm cô khó thở khi cô chạy lặng lẽ hết sức quanh ngôi nhà và lên ngọn đồi. Cô đã mất bao lâu? Nhiều giây? Nếu họ rời ngôi nhà trước khi cô vào trong máy bay, họ sẽ thấy cô. Nikolas đã mặc quần áo chưa? Cô không thể nhớ. Thở hổn hển, cô đến đỉnh đồi và lao mình đến bên máy bay, giật mạnh cánh cửa. Lúc trước nó đã mở ra thật dễ dàng, nhưng bây giờ nó không chịu di chuyển, và cô lóng ngóng với nó trong mấy giây khổ sở trước khi cái tay nắm xoay và cánh cửa mở ra. Cô bò vào trong và đóng cánh cửa lại, ném một cái nhìn vội vã về phía ngôi nhà để xem họ đã đến chưa. Chưa có ai trong tầm nhìn cả, cô ngồi sụp xuống hàng ghế trước, người rũ xuống vì nhẹ nhõm. Cô mệt mỏi nghĩ, không ngờ việc trốn đi lại hại thần kinh đến thế.
Cả người cô ráng sức bất thường và đầu cô bắt đầu đau nhoi nhói.

Cử động của cô chậm hơn khi cô lê về phía cuối máy bay và ngả hàng ghế ra phía trước để chui vào chỗ ẩn nấp của mình. Cô trải rộng cái chăn ra và ngồi thu mình ở chỗ nấp, đầu gối lên cánh tay. Cô mệt đến nỗi, mặc dù chỗ ngồi đó không hề thoải mái, cô tự thấy bắt đầu muốn ngủ, cho đến khi Nikolas và Andros lên máy bay, cô giật mình lại sau để tự đánh thức mình. Dường như họ không thấy có gì bất thường cả, nhưng cô vẫn nín thở.

Họ trao đổi với nhau vài câu tiếng Hy Lạp, và cô gặm gặm môi mình trong thất vọng vì không thể hiểu họ nói gì. Bà Contantinos và Petra đã dạy cô vài từ, nhưng cô chưa tiến bộ nhiều cho lắm.
Sau đó cô nghe thấy tiếng rền rĩ của cánh quạt khi nó bắt đầu quay, và cô biết kế hoạch của cô đã thành công.

Sự rung động của sàn kim loại làm cô cảm thấy như thể da cô đang sởn gai ốc, và bắp chân cô thì bị chuột rút. Cô cẩn thận di chuyển tay để xoa chỗ chuột rút đau điếng, lấy làm mừng vì tiếng ồn của những cánh quạt đã át đi tất cả các âm thanh khác.

Tiếng ồn chuyển thành tiếng rầm rì yếu ớt và họ cất cánh, máy bay chúi về phía trước khi Nikolas quay nó khỏi ngôi nhà và hướng về phía biển nối giữa hòn đảo và Athens.

Jessica không biết chuyến bay kéo dài bao lâu, vì đầu cô đau đến nỗi cô nhắm mắt lại và cố gắng ngủ. Cô không thành công lắm, nhưng cô chắc đã ngủ lơ mơ bởi lúc tiếng ồn ngừng lại vì những cánh quạt quay chậm lại đã báo cho cô biết một thực tế là họ đã hạ cánh. Nikolas và Andros đang nói chuyện, sau đó một lúc cả hai người rời máy bay. Jessica nằm đó lắng nghe tiếng vo vo của những cánh quạt hết dần. Cô sợ ra ngoài ngay lập tức trong khi họ vẫn ở đâu đó trong khu vực này, vì vậy cô chậm rãi đếm đến một nghìn trước khi cô rời khỏi chỗ ẩn nấp.

Người cô vẫn còn cứng đờ đến nỗi cô phải ngồi lên một cái ghế và chà xát đôi chân tê cứng cho đến khi chúng chịu theo ý cô, và bàn chân cô nhoi nhói khi máu bắt đầu lưu thông. Tìm thấy cái vali đằng sau hàng ghế, cô săm soi nhìn ra ngoài, nhưng không hề thấy ai giống chồng cô; vì thế cô hít một hơi thật sâu, mở cửa và trèo ra ngoài máy bay.

Thật là ngạc nhiên vì không có ai chú ý gì đến cô khi cô bước đi một cách lạ lẫm qua mặt đường nhựa và đi vào nhà chờ ở sân bay. Cô biết từ kinh nghiệm của chính bản thân rằng việc đến và đi tại các sân bay luôn được giám sát chặt chẽ, và thực tế rằng không có ai chặn cô lại để hỏi chuyện làm cô thấy không thoải mái.

Vẫn còn sớm, và mặc dù có khá nhiều người trong toà nhà, vẫn không có cảnh xô đẩy như vài giờ nữa, phòng vệ sinh của phụ nữ hầu như vẫn còn vắng vẻ, và không có người phụ nữ nào chú ý đến cô khi cô chui vào một căn và khoá cửa lại, sau đó mở vali của cô để lấy ví và cái váy đầm cô sẽ mặc.

Thật tuyệt vời là cái áo làm từ chất liệu vải không nhăn, cô cởi quần jeans và áo sơmi rồi gấp lại cho vào cái vali đang mở, cố gắng chui qua cái cổ áo chật và kéo cái áo đầm qua đầu. Lớp vải mềm mịn tạo cảm giác dễ chịu trên da, cô thả cái váy màu lơ buông lơi xuống, sau đó với tay ra sau lưng để kéo khoá.

Đôi giày đế bệt tiện lợi hoàn toàn không phù hợp. Cô đặt đôi giày kia vào trong vali, sau đó đóng nó lại và xách trên một tay, cùng với ví của mình, và rời khỏi căn phòng.

Cô đã sửa sang nhanh chóng mái tóc, cuộn nó lên và giữ nó lỏng lẻo với vài cái ghim, bôi thêm lớp son bóng màu san hô lên môi. Từ trong gương, đôi mắt đang nhìn lại cô, rộng mở và đầy cảnh giác, và cô ước gì cô có cái kính râm để che giấu chúng.

Rời khỏi sự an toàn của nhà vệ sinh, cô đến quầy vé và hỏi giá một vé du lịch hạng thường đến LonDon. Thật may giá vé vừa với số tiền cô có, và cô mua một vé của chuyến bay kế tiếp, nhưng cô lại bị kẹt. Chuyến bay kế tiếp sẽ chưa khởi hành cho đến sau giờ ăn trưa, và Jessica mất tinh thần vì ý nghĩ chờ đợi lâu như thế. Cô đã biến mất khỏi đảo khá lâu rồi, có lẽ bây giờ người ta đã nhận thấy sự vắng mặt đó. Đầu tiên họ sẽ tìm trên đảo, hay là sẽ báo cho Nikolas biết rằng vợ anh đã biến mất? Giá như cô đã nghĩ đến việc để lại lời nhắn với họ là cô đi cùng Nikolas! Như vậy thì không ai biết được là cô đã biến mất cho đến khi Nikolas quay lại đó mà không có cô.

Dạ dày cô đang biểu tình vì sự trống rỗng của nó; vì vậy cô vào một nhà hàng và gọi một bữa sáng nhẹ, sau đó ngồi xuống một cái bàn nhỏ cố gắng nhồi thức ăn xuống cổ họng đang thít chặt của mình. Ý nghĩ sẽ có gì đó không ổn vào lúc cuối này thật là kinh khủng.

Bỏ lại gần như cả suất ăn trên đĩa, cô mua một tờ tạp chí thời trang và cố gắng lờ đi nỗi lo lắng của mình khi lướt qua những trang giấy bóng láng, chú ý đến những mẫu thời trang mới nhất. Một suy nghĩ thoáng qua làm tăng mối lo lắng của cô, chắc chắn lúc này Nikolas đã được thông báo. Anh sẽ làm gì? Anh là một người giỏi xoay xở; anh có thể làm gì đó để chắc chắn rằng cô đã không rời khỏi đất nước này. Cô cần lên chuyến bay đó trước khi anh phát hiện ra cô đã rời khỏi hòn đảo.

Đồng hồ vẫn chậm rãi và chăm chỉ đếm nhịp. Cô buộc mình ngồi yên, không muốn lôi kéo sự chú ý của ai bởi việc đi lại hay biểu hiện căng thẳng của mình. Lúc này, khu đón khách của sân bay đang tấp nập khi nhiều khách du lịch đổ về Athens, và cô cố gắng để tập trung vào dòng người.
Còn bao lâu nữa? Bây giờ đã gần trưa rồi. Một tiếng rưỡi nữa và cô sẽ trên máy bay, vì chắc chắn rằng sẽ không có chuyện hủy cất cánh.

Khi cô cảm thấy ai đó chạm vào khuỷu tay mình, cô không phản ứng ngay, vẫn hy vọng đó là một người lạ, nhưng sự tĩnh lặng hoàn toàn đã nói với cô rằng hy vọng đó thật hão huyền. Không thể tránh được nữa, Jessica quay đầu lại và bình tĩnh nhìn vào đôi mắt đen rắn như đá của chồng cô.
Mặc dù mặt anh không biểu hiện gì, cô có thể cảm thấy sức ép cơn giận của anh, và cô biết rằng anh đang giận điên người. Trước đây cô chưa từng thấy anh giận như vậy và phải can đảm hơn mức cô có cô mới đứng vững trước anh và nhìn lại anh, nhưng cô đã làm như vậy, hất cằm lên thách thức. Một tia hung dữ lóe lên trong mắt anh trong một giây ngắn ngủi, sau đó anh tự chủ lại và cúi xuống nhấc vali của cô. “Đi với tôi.” Anh thốt ra giữa hàm răng nghiến chặt, và những ngón tay dài của anh quấn quanh cánh tay cô để đảm bảo cô sẽ làm theo.

Từ khóa:
Chương trước Chương sau
Bài viết liên quan
Bình luận