All that glitters

Nhưng đó không phải là một cuộc chiến công khai. Nikolas sẽ không cho phép điều đó, mà cô thì không có khả năng chống lại anh. Vũ khí duy nhất cô có là sự lạnh lùng, và cô đã dùng đến nó thường xuyên, không nhượng bước cho anh dù một inch khi anh đến thăm cô. Anh lờ đi sự im lặng của cô và nói chuyện với cô dịu dàng, kể cho cô nghe về những gì xảy ra hàng ngày trên đảo, chuyện mọi người hỏi thăm cô. Mọi người gửi cô tình yêu của họ và muốn biết khi nào cô được ra viện, cô nhận thấy thật khó để không đáp lại tình cảm đó. Trong những ngày ngắn ngủi sống trên đảo, cô được chào đón đến mức cô thấy nhớ những người ở đó, đặc biệt là Petra và Sophia.

Sáng ngày cô rời bệnh viện, Nikolas đã xé vụn sự bình tĩnh của cô, và anh làm điều này dễ dàng đến nỗi sau đó cô nhận ra anh chỉ đang đợi đến khi cô khoẻ hơn để hành động. Khi anh ung dung đi vào phòng cô và nhận thấy cô đã mặc quần áo và sẵn sàng rời bệnh viện, anh bất ngờ hôn cô trước khi cô kịp lùi lại, rồi thả cô ra trước khi cô có thể phản ứng lại với nụ hôn đó.

“Anh mừng là em đã sẵn sàng,”, anh nhận xét, xách chiếc vali nhỏ có vài bộ quần áo anh đã mang đến cho cô khi ở bệnh viện. “Mẹ và Petra đã ra lệnh nghiêm khắc cho anh là phải mang em quay lại càng sớm càng tốt, và Sophia đã nấu một bữa tối đặc biệt cho em. Oh, em thích ăn soup avgolemono chứ? Em đã thích món đó, đúng không?”

“Tại sao anh không tránh cho mình phiền toái phải mang tôi quay lại bằng cách đưa tôi lên một chuyến bay đến Luân Đôn?” cô hỏi lạnh lùng.

“Và em sẽ làm gì nếu đi Luân Đôn?” Anh hỏi lại, nhìn xuống cô với sự cáu tiết trong đôi mắt.

“Em chỉ có một mình, mọi thứ khắc nghiệt hơn em tưởng đấy, đặc biệt nếu em đang có thai.”

Uất nghẹn, cô nhìn lên anh và anh nói mỉa mai “Trừ phi em có đề phòng trước? Không à? Tôi cũng không, và tôi thừa nhận là chưa bao giờ nghĩ đến điều đó”.

Bất lực, cô nhìn anh chằm chằm. Cô muốn đánh anh và cũng ngay lúc này cô gần như tan chảy cả người vì ý nghĩ có con với anh. Chết tiệt anh, mặc cho mọi thứ, cô biết với một cảm giác cam chịu chua xót rằng cô vẫn yêu anh. Cô chẳng thể phủ nhận tình yêu đó, nhưng vào lúc này cô vẫn muốn làm anh bị tổn thương như anh đã làm tổn thương cô. Cô thấy sốc bởi sự tàn nhẫn trong những xúc cảm của mình và cô rời ánh mắt khỏi anh, nhìn xuống tay mình.

Để giữ những giọt nước mắt khỏi rơi xuống cô phải dùng đến từng ounce sức mạnh lý trí của mình và cô nói một cách nản chí, “Được thôi. Em sẽ ở lại cho đến khi em biết chắc liệu em có đang mang thai hay không.”

“Sẽ mất một khoảng thời gian đó”, anh nói với cô, mỉm cười tự mãn. “Sau khi em bị ngã, em có lẽ sẽ bị mất cân bằng. Và tôi định làm mọi thứ tôi có thể để làm em có thai nếu điều đó có thể giữ em ở lại đảo.”

“Oh!” cô hét lên, tránh xa anh, choáng váng vì ý nghĩ đó. Sự hoảng hốt tràn đầy trong mắt cô khi cô nhìn chằm chặp vào anh. “Nikolas, không. Em không thể làm thế lần nữa.”

“Điều đó sẽ không xảy ra nữa,” anh cam đoan với cô, với tới nắm lấy tay cô.

“Em sẽ không để cho anh chạm vào em!”

“Đó là quyền của một người chồng đối với vợ anh ta.” Anh gầm gừ, ôm lấy cô. “Hãy suy nghĩ kỹ về điều đó, cưng. Tôi sẽ có sử dụng mọi quyền lợi hôn nhân của tôi. Đó là lý do tôi cưới em.”
Cô thất vọng đến nỗi đi ra taxi anh hẹn đợi mà không có phản đối gì, và cô cũng không nói gì với anh trên suốt quãng đường từ Athens tới sân bay. Nếu là dịp nào khác, cô sẽ bị thành phố này quyến rũ, nhưng bây giờ cô bị những lời nói của anh đe doạ và đầu cô trở nên đau nhức.

Máy bay riêng của Nikolas đã ở sân bay, đã được tiếp đầy nhiên liệu và sẵn sàng cất cánh, và qua cơn đau mơ hồ, Jessica nhận thấy anh chắc cũng đã đưa cô tới bệnh viên trên chiếc máy bay này. Cô không có ký ức gì về những gì xảy ra sau khi cô bị ngất trên những tảng đá, và đột nhiên cô muốn biết điều gì đã xảy ra.

“Nikolas, anh đã tìm thấy em phải không? Khi em bị ngã ấy?”

“Đúng,” anh trả lời, vẻ mặt cau có. Anh liếc xuống cô và nhìn sững lại, quan sát khuôn mặt căng thẳng, tái nhợt của cô.

“Sau đó chuyện gì đã xảy ra? Ý em là sau khi anh tìm thấy em?”

Anh nắm lấy tay cô và dẫn cô qua đường băng đến chiếc máy bay, bước đi thật chậm và để cô dựa vào anh. “Lúc đầu, anh nghĩ là em đã chết,” anh nói bình tĩnh, nhưng tiếng anh hít vào cho cô biết rằng ký ức đó không phải là điều anh dễ dàng quên, ngay cả lúc này. “Khi anh xuống chỗ em, anh nhận thấy em vẫn còn sống và anh đã kéo em ra từ bên dưới những tảng đá đó, sau đó mang em trở lại biệt thự. Sophia đã thức dậy, bà ấy đang chuẩn bị nấu nướng khi nhìn thấy anh bế em đi lên, và bà ấy chạy tới giúp anh.”

Họ đã đến chỗ máy bay và anh mở cửa, sau đó đặt cô lên chỗ ngồi và đóng cửa lại cẩn thận. Anh đi vòng qua và trượt vào chỗ ngồi trước bảng điều khiển và với lấy điện đài. Anh nhìn xuống tay mình, lơ đãng cau mày. “Em bị ngấm nước và run lẩy bẩy,” anh tiếp tục. “Trong khi Andros liên lạc với bệnh viện và sắp xếp việc di chuyển từ sân bay tới bệnh viện, Mẹ và anh cởi quần áo cho em và quấn em vào những cái chăn, sau đó chúng ta bay đến đây. Em đã thật sự bị sốc và ca phẫu thuật bị hoãn lại, mặc dù các bác sĩ đã cân nhắc, nhưng Alex nói với tanh rằng em hầu như chắc chắc sẽ không sống nổi qua cuộc phẫu thuật chính vào lúc đó, tình trạng sức khỏe của em phải ổn định trước khi ông ấy có thể thậm chí nghĩ đến điều đó.”

“Sau đó em đã khá hơn,” Cô kết thúc giúp anh, mỉm cười nhợt nhạt.

Anh không mỉm cười đáp lại. “Phản ứng của em tốt hơn,” Anh thì thầm. “Nhưng em bị sốt và phổi em sưng tấy. Đôi lúc em ngất đi, đôi lúc em mê sảng và hét lên bất cứ khi nào anh hay một bác sĩ nào đó đến gần em.” Anh quay đầu lại nhìn cô, đôi mắt anh buồn bã và chua xót. “Ít nhất là không chỉ riêng anh, em hét lên với mọi người đàn ông.”

Cô không thể nói với anh rằng chính anh là người cô sợ, và sau một khắc im lặng anh đeo điện
đàm lên và với đến bộ điều khiển. Jessica ngã đầu ra sau và nhắm mắt lại, để cho những cái giật hai bên thái dương qua đi, nhưng khi cánh quạt máy bay bắt đầu quay, nó làm tăng cơn đau của cô và cô nhăn mặt. Một bàn tay đặt lên đầu gối cô làm cô mở đôi mắt đang nhắm kín và nhìn thấy sự quan tâm, cái nhìn dò hỏi của Nikolas, cô bịt hai tay lên tai để cho anh biết cái gì không ổn. Anh gật đầu và vỗ nhẹ chân cô một cách thông cảm làm cô muốn khóc. Cô nhắm mắt lại, khép lại sự hiện diện của anh.

Không tin được là cô ngủ trên chuyến bay quay lại đảo. Có lẽ có gì đó trong loại thuốc cô vẫn uống làm cô buồn ngủ, nhưng Nikolas đã phải đánh thức cô dậy khi chuyến bay kết thúc và cô ngồi dậy trong sự bối rối khi thấy dường như toàn thể người dân trên đảo đã ra đón cô. Mọi người mỉm cười và vẫy tay, còn cô vẫy tay lại, cảm động tới rơi nước mắt bởi sự nồng ấm cô cảm nhận từ những người dân đảo. Nikolas nhảy xuống từ máy bay, hét lên điều gì đó làm mọi người cười phá lên, rồi anh đến bên cô khi cô cởi dây an toàn và anh trượt mở cánh cửa máy bay.

Với một sự dễ dàng làm cô vừa sợ vừa hân hoan, anh với vào trong và bế bổng cô lên gần ngực anh
“Em có thể đi mà” cô phản đối.

“Em không xuống dốc được” anh nói “Em vẫn còn quá lảo đảo. Vòng tay em quanh anh đi, em yêu; hãy để mọi người thấy điều họ muốn thấy.”

Đó là sự thật nên khi cô quàng tay quanh cái cổ vạm vỡ của anh mọi người đều vui vẻ, dành vài lời bình luận cho anh, mà anh đáp trả bằng nụ cười toe toét và những lời bình luận của riêng anh. Jessica thầm ước rằng cô đã không trì hoãn học tiếng Hy Lạp; cô muốn biết anh đang nói gì về cô.

Anh mang cô xuống dưới biệt thự và thẳng về phòng ngủ của anh, vì cô không thể nghĩ rằng nó là của họ. Khi anh đặt cô lên giường, cô nhìn quanh một cách vu vơ, và trước khi cô có thể nén những từ ngữ lại, cô đã thốt lên “Em không thể ngủ ở đây, Nikolas!”

Với một tiếng thở dài, anh ngồi xuống trên mép giường. “Anh xin lỗi nếu em cảm thấy thế, em yêu, bởi vì em sẽ phải ngủ ở đây. Tốt hơn là em sẽ phải ngủ với anh, và liệu đó có phải là điều em lo lắng không?”

“Anh có thể đổ lỗi cho em sao?” cô gay gắt hỏi.

“Đúng, anh có thể,” anh đã lấy lại bình tĩnh, đôi mắt đen của anh không mủi lòng. “Em là một người phụ nữ thông minh, trưởng thành, và em hoàn toàn có thể nhận biết rằng những cuộc làm tình sắp tới giữa chúng ta sẽ không giống như đêm tân hôn. Anh đã ngà ngà say, nản chí và anh đã mất kiểm soát. Em đã sợ hãi, giận dữ và chống lại anh. Kết quả có thể đoán trước được và em bị tổn thương. Chuyện này sẽ không như vậy nữa, Jessica. Lần tới khi anh yêu em, em sẽ thấy sung sướng nhiều như là anh vậy”.

“Anh không thể hiểu rằng em không muốn anh sao?” cô nổi giận một cách vô cớ vì anh đã lên kế hoạch bình tĩnh đến thế về chuyện làm tình với cô khi cô đã nói rằng anh không thể làm điều đó.

“Sự thực là, Nikolas, tính tự phụ của anh quả thật vĩ đại nếu anh tưởng tượng rằng em vẫn muốn ngủ với anh sau đêm hôm đó.”

Cơn giận tràn ngập mắt anh. “Em có thể cảm ơn Chúa vì anh đã biết em quá rõ, Jessica, hoặc là anh sẽ làm cho em phải hối hận vì những lời nói đó!” Anh cáu kỉnh. “Nhưng anh đã hiểu em, nên anh biết rằng khi em tổn thương và sợ hãi em đánh trả như một con mèo nhỏ giương nanh múa vuốt, mà em thì đã có nhiều năm rèn luyện để khoác lên mình mặt nạ lạnh lùng. Oh, không, em yêu, em không lừa được anh đâu. Dù em kiêu hãnh nói với anh là em phản đối anh, anh vẫn nhớ một đêm nọ ở Luân Đôn khi em đến với anh và thầm thì rằng em yêu anh. Em thật là ngọt ngào và e thẹn đêm đó, em cũng không hề giả vờ. Em còn nhớ không?”

Đôi mắt Jessica khép lại trong khủng hoảng. Đêm đó! Làm sao cô có thể quên? Giống như Nikolas cô còn nhớ cô đã thốt ra điều bí mật đó như thế nào, vì nghĩ rằng anh sẽ đáp lại những từ ngữ ngọt ngào đó và thú nhận anh yêu cô. Nhưng anh đã không, sau đó và cho đến tận bây giờ. Những từ ngữ đam mê có thể thốt ra từ đôi môi anh, nhưng sẽ không bao giờ là lời yêu. Lắc đầu, cô hét to lên, “Nhớ ư? Làm sao em có thể quên? Giống như một con ngốc em đã để anh đến quá gần em, những từ ngữ đó được thốt ra trần trụi từ miệng em ngay khi anh sỉ nhục em bằng suy nghĩ thực sự của anh về em. Ít nhất anh đã mở mắt cho em, kéo em ra khỏi giấc mơ ngốc nghếch của mình. Tình yêu không phải là vĩnh hằng, Nikolas. Nó có thể chết.”

“Tình yêu của em không chết,” anh thì thầm đầy tin tưởng, một nụ cười uốn cong đôi môi cứng rắn như được điêu khắc của anh. “Em đã cưới anh, và em muốn mặc áo cưới màu trắng trong lễ cưới của mình. Em đã làm tóc theo kiểu một cô gái trinh; đúng, anh đã thấy. Mọi điều em làm đã hét lên rằng em sẽ lấy anh mãi mãi, và nó sẽ là như vậy. Anh đã làm em tổn thương, em yêu, anh cũng làm em không hạnh phúc, nhưng anh sẽ sửa chữa điều đó. Vào lúc em sinh đứa con đầu tiên của chúng ta, em sẽ quên rằng anh đã từng làm em rơi lệ.”

Những lời nói đó của anh gần như làm cô nhảy khỏi giường, và để chứng minh là anh sai, cô dễ dàng bùng nổ với những giọt nước mắt, chúng tàn phá cơn đau đầu của cô. Với lời rì rầm an ủi, Nikolas kéo cô vào vòng tay anh và nằm xuống giường với cô để ôm cô chặt hơn và thì thầm dịu dàng với cô, sự gần gũi ngang ngạnh của anh đã làm cô bình tĩnh lại. Cuối cùng những tiếng nấc của cô lặng dần và cô nép mình gần hơn vào anh, vùi gương mặt mình vào áo sơ mi của anh. Trốn trong nơi ẩn náu đáng ngờ đó, cô lưỡng lự, “Nikolas?”

“Ừ, em yêu?” anh thầm thì, giọng nói sâu lắng của anh chân thật dưới vành tai cô.

“Liệu, liệu anh có cho em một chút thời gian được không?” cô hỏi, ngước khuôn mặt lem nước mắt lên nhìn anh.

“Anh sẽ chỉ cho em thời gian để bình phục hoàn toàn,” anh trả lời, gạt những sợi tóc của cô sang hai bên thái dương với những ngón tay dịu dàng. “Sau đó, anh sẽ không đợi nữa. Anh không thể. Anh vẫn còn muốn em như điên, Bà Constantinos. Đêm tân hôn của chúng ta chỉ là một món khai vị.”

Cô run nhè nhẹ trong tay anh vì một hình ảnh cô bất ngờ thấy, cô bị anh ngấu nghiến, như thể anh là một con vật đói khát. Cô cảm thấy giận dữ bởi vì do dự, yêu anh nhưng không thể nhượng bộ anh, để tin tưởng anh hay biết anh sắp làm gì. “Làm ơn đừng thúc ép em,” cô thì thầm. “Em sẽ cố gắng. Em thật sự sẽ cố gắng. Nhưng em – em không biết liệu em có thể tha thứ cho anh không.”
Khóe miệng anh giật giật trước khi anh mím môi lại và nói “Tha thứ cho anh hay không, em vẫn là của anh, và anh sẽ không bao giờ để em đi. Anh sẽ nhắc lại điều đó nhiều lần nếu anh cần phải làm em tin tưởng anh.”

“Chúng ta đã gây ra một đống hỗn độn, Niko,” cô thì thầm đầy đau đớn, những giọt nước mắt lại ngập tràn trong mắt cô khi lần đầu tiên cô gọi anh bằng tên thân mật.

“Đúng, anh biết,” anh thì thầm, đôi mắt anh trở nên ảm đạm. “Chúng ta sẽ phải cố gắng cứu vãn vài thứ và làm cho cuộc hôn nhân này tốt đẹp hơn.”

Sau khi anh rời đi, Jessica nằm trên giường cố gắng làm yên lại những cảm xúc bất an của mình; cô cảm thấy lúc này có quá nhiều điều mà cô lại chưa có khả năng sắp xếp chúng lại. Một phần trong cô muốn tan chảy trong vòng tay anh và nhượng bộ tình yêu cô dành cho anh mặc kệ mọi thứ đã xảy ra; một phần khác vẫn còn cay đắng, giận dữ và phẫn uất muốn cô tránh anh càng xa càng tốt. Trong nhiều năm, cô đã tự kiểm soát những nỗi đau và sự cô đơn, nhưng Nikolas đã phá đi hàng rào tự kiểm soát của cô và cô không thể đè nén hay phớt lờ những nỗi đau thêm nữa. Những cảm xúc được kiểm soát lâu dài của cô bùng lên trong một sự giải thoát đau đớn, và cô thấy buồn bực vì cách anh tước bỏ sự phòng vệ của cô.

Một cuộc hôn nhân khôi hài làm sao, cô nghĩ một cách mệt mỏi. Một người đàn bà không nên mong muốn tự vệ chống lại chồng mình; một cuộc hôn nhân nên được xây dựng dựa trên mối quan hệ tin tưởng và tôn trọng lẫn nhau, và bây giờ thậm chí Nikolas còn không cảm thấy cả hai điều đó đối với cô. Cô đã nghĩ rằng khi anh nhận ra những giả định của anh về cô sai lầm đến thế nào, thái độ của anh sẽ hoàn toàn thay đổi, nhưng cô đã nhầm. Có lẽ anh không còn bực bội một cách cay đắng với cô nữa, nhưng anh vẫn chưa cho phép cô quyền lợi gì liên quan đến cuộc sống của chính cô. Anh muốn kiểm soát cô, uốn nắn mỗi cử động của cô theo những ý thích bất chợt của anh, và Jessica không nghĩ là cô có thể chịu đựng một cuộc sống như vậy.

Sau một thời gian ngủ lơ mơ, cô thức dậy khi bóng chiều muộn đã đổ xuống. Cơn đau đầu của cô đã
đỡ hơn; thực tế là nó đã hết hẳn và cô cảm thấy tốt hơn kể từ lúc cô bị tai nạn đến giờ. Ra khỏi giường, cô bước cẩn thận đến phòng tắm, lo sợ sự công kích của cơn đau đầu, nhưng nó đã không quay lại và hoàn toàn biết ơn vì điều đó, cô cởi bỏ bộ quần áo nhăn nhúm và xả nước vào bồn tắm lớn, sâu, được lát gạch đỏ. Petra đã sắp xếp trong phòng tắm các vật dụng tắm rửa mà chắc chắn là Nikolas chưa bao giờ dùng đến, trừ khi anh có niềm say mê giấu giếm với sữa tắm tạo bọt và hương thơm, và cô đổ một lượng lớn sữa tắm vào bồn tắm cho đến khi nó giống như những ngọn núi bọt.

Sau khi cài tóc lên, cô bước vào bồn tắm và ngâm mình cho đến khi những bọt xà phòng ngập đến tận cằm cô. Cô với đến bánh xà phòng, rồi kêu lên sợ hãi khi cánh cửa mở ra hoàn toàn không báo trước. Nikolas bước qua cửa, một cái nhăn mặt lo lắng xuất hiện trên trán anh, nhưng cái cau mày biến thành nụ cười toe toét khi anh quan sát nơi cô nằm, tất cả trừ những nơi bị nhận chìm trong bọt xà phòng “Xin lỗi, anh không có ý làm em giật mình,” anh nói.

“Em đang tắm,” cô phẫn nộ nói, và nụ cười toe toét của anh càng giãn rộng hơn.

“Anh thấy rồi.” anh đồng ý, ngả thân hình cao lớn của mình lên sàn cạnh bồn tắm và uể oải thả người trên khuỷu tay. “Anh sẽ ở đây với em, vì đây là lần đầu tiên anh có vinh dự được xem em tắm, ngay cả những con ngựa hoang cũng không thể kéo anh ra khỏi đây.”

“Nikolas!” cô rền rĩ, hai má cô đỏ bừng.

“Hãy bình tĩnh nào.” Anh dỗ dành, với tới và lướt một ngón tay dọc theo mũi cô. “Anh đã hứa với em là anh sẽ không tấn công em, và anh sẽ không, nhưng anh không hề hứa là anh sẽ không muốn biết về vợ anh và để cô ấy trở nên quen thuộc đối với anh.”

Anh đang nói dối. Đột nhiên, cô biết là anh đang nói dối và cô giằng ra khỏi tay anh, những giọt nước mắt xuất hiện trong mắt cô. “Tránh xa em ra!” cô hét lên một cách khàn khàn. “Em không tin anh, Nikolas! Em không thể chịu đựng được điều đó. Làm ơn, làm ơn đi đi!” Nếu anh ở lại, anh sẽ đưa cô lên giường và làm tình với cô, bất chấp lời hứa của anh. Anh chỉ nói như thế để làm yếu đi sự phòng vệ của cô, và cô vẫn chưa thể chấp nhận anh. Những cơn nức nở bắt đầu rung động cơ thể cô, và với một câu rủa bị bóp nghẹt anh đứng lên, khuôn mặt anh sẫm lại với cơn giận điên cuồng.

“Được rồi,” anh nói rít qua kẽ răng. “Tôi sẽ để em một mình. Chúa ơi, tôi sẽ để em một mình! Một người đàn ông chỉ có thể chấp nhận nhiều đến thế thôi, Jessica, và tôi đã chấp nhận điều đó! Giữ lấy cái giường trống rỗng của em; tôi sẽ ngủ ở chỗ khác.” Anh lao ra khỏi phòng tắm, dập mạnh cửa sau lưng anh với một lực làm nó kẽo kẹt trên bản lề, và một giây sau cô cũng nghe thấy tiếng dập mạnh cửa phòng ngủ.

Cô cau mặt và hít một hơi thở run rẩy, cố gắng kiểm soát lại bản thân. Oh, điều đó vô tác dụng;
cuộc hôn nhân này sẽ không bao giờ đi đến đâu. Bằng cách này hay cách khác, cô sẽ phải thuyết phục Nikolas để cô được tự do, và sau đêm nay, điều đó chắc chắn sẽ cực kỳ khó khăn.

Tuy nhiên, Nikolas đã tự chứng minh một cách kiên định sự từ chối cho phép cô rời khỏi đảo. Cô nhận thấy rằng anh xem tình huống này như một trận đấu mà anh có ý định giành chiến thắng, mặc dù cô đã thận trọng giữ một khoảng cách an toàn giữa họ. Cô cũng nhận thấy rằng cơn tức giận của anh đối với cô khi ở phòng tắm đã tăng lên, vì lý do gì thì cô không biết. Anh bị chọc tức vì cô không ngã vào tay anh bất cứ khi nào anh chạm vào cô, cách cô nghĩ về cuộc hôn nhân của họ, nhưng anh không có ý định tự loại bỏ sự thoả mãn của mình với cơ thể cô nếu anh tìm thấy điểm yếu dù mỏng manh nhất trong sự kháng cự của cô. Anh chỉ đơn giản là chờ đợi, quan sát cô một cách cẩn thận, và sẵn sàng để xông tới.

Căng thẳng để giữ sự bình tĩnh và trầm lặng trước những người khác làm cô kiệt sức, nhưng cô không muốn làm đau lòng mẹ Nikolas, hay thậm chí cả Petra và Sophia. Mọi người đã rất tốt với cô – sau khi cô rời khỏi bệnh viện cô đã được tất cả mọi người trong nhà chiều chuộng một cách không hổ thẹn – vì vậy điều cuối cùng cô muốn là làm cho họ lo lắng về một bầu không khí bất hoà. Với sự thỏa hiệp im lặng, cô và Nikolas làm như là anh ngủ ở một phòng khác bởi vì đầu cô vẫn còn đau và sự thao thức của anh gây cản trở giấc ngủ của cô. Vì cơn đau đầu vẫn tấn công cô nếu cô cố gắng làm gì đó nên lời giải thích đó được chấp nhận không có thắc mắc gì.

Không hề cố làm mất đi tình trạng đó, cô giả vờ là cô vẫn chưa phục hồi tốt như cô thật sự đã thế, và sử dụng tình trạng thể xác của mình như một vũ khí chống lại Nikolas. Cô nghỉ ngơi thường xuyên và thỉnh thoảng lẩn trốn không hề giải thích để nằm xuống với miếng vải lạnh, ẩm đắp lên mắt và trán. Ai đó sẽ thường xuyên đến kiểm tra cô trước khi cô nằm đó quá lâu, và theo cách đối xử đó, cô chắc chắn rằng mọi người trong nhà đã được nói về tình trạng yếu đuối của cô. Cô ghét lừa dối họ theo cách đó, nhưng cô cần phải tự bảo vệ mình, và cô biết rằng cô cần phải nắm lấy mọi cơ hội nếu cô muốn trốn khỏi đảo.

Từ khóa:
Chương trước Chương sau
Bình luận